Giám đốc, thợ bơm vá xe và 2 cô vợ bị ung thư

Sáng hôm ấy, tại một bệnh viện nọ có 2 nữ bệnh nhân đến khám ung thư.

Sau khi xét nghiệm có kết quả, cả 2 chị đều bị “bệnh của phụ nữ”: Một chị bị ung thư vú còn chị kia ung thư tử cung.

Nữ bệnh nhân bị ung thư vú có chồng làm nghề bơm, vá xe 2 bánh ngoài thị trấn; bệnh nhân bị ung thư tử cung thì chồng làm giám đốc công ty ở một thành phố lớn.

Hôm đó cả hai ông chồng đều bận. Ông chồng giám đốc thì bận đi họp. Ông chồng bơm vá xe thì bận việc nhà với lũ con thơ nên không ai đi cùng hai bà vợ đến phòng khám được.

Sau khi bác sĩ khám và làm các thủ tục xét nghiệm, chẩn đoán xong, chị có chồng làm giám đốc nói nhỏ với bác sĩ:

– Bác sĩ làm ơn chữa trị giúp em. Có “thuốc ngoại” nào tốt nhất thì kê đơn cho em. Chồng em có tiền, bác sĩ cố gắng giúp em điều kiện chữa trị tốt nhất, máy móc nào hiện đại nhất bác sĩ nhé. Chồng em có tiền mà.

Bác sĩ trả lời:

– Chúng tôi có phác đồ điều trị đúng bệnh. Thuốc nào chữa hiệu quả thì tôi kê toa, chứ không cứ gì thuốc ngoại mới là tốt.

Đến lượt chị bệnh nhân vợ anh bơm vá xe, chị cũng trình bày với bác sĩ:

– Em biết bệnh này nếu chữa được chắc tốn nhiều tiền lắm. Thôi bác sĩ cứ để kệ em, cho em ít thuốc giảm đau cũng được, vợ chồng em kiếm được đồng tiền khó lắm bác sĩ ạ.

Hạ thấp giọng hơn, chị nói thêm:

– Nếu chồng em đến, bác sĩ cứ nói bệnh giai đoạn cuối rồi, không còn hy vọng gì nữa đâu. Nói vậy để chồng em khỏi bán nhà, bán đất đi mà chữa cho vợ thì con cái không biết phải thế nào.

Bác sĩ nghe thế cảm động lắm. Ông nói:

– Chị cứ yên tâm, bệnh chị chưa phải là giai đoạn cuối, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa trị và tiết kiệm hết mức có thể cho chi phí điều trị của chị.

Đến chiều, anh bơm xe vào thăm vợ. Trước khi vào anh đến gặp bác sĩ hỏi về bệnh tình của vợ. Anh đưa một cái phong bì mỏng cho bác sĩ nói:

– Trăm sự nhờ bác sĩ giúp đỡ. Bác sĩ xem có loại thuốc nào tốt tốt thì kê đơn cho vợ tôi uống. Tôi lo được tiền chữa trị cho vợ tôi mà.

Bác sĩ sau nhiều lần từ chối không được, đành cầm cái phong bì vì anh thợ bơm vá xe cứ nằn nì: “tuy quá ít ỏi nhưng đây là cả tấm lòng của gia đình tôi, nếu bác sĩ không cầm tôi cảm thấy chưa thực sự yên tâm cho vợ”, rồi bác sĩ nói với anh:

– Anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ làm hết trách nhiệm của mình.

Anh thợ bơm vá xe lại nói nhỏ với bác sĩ:

– Bác sĩ làm ơn nói giúp với vợ tôi rằng bệnh đó chỉ vài hôm là xuất viện, bệnh không nguy hiểm đâu; như thế vợ tôi mới yên tâm điều trị.

Một lúc sau, chồng chị bị ung thư tử cung là ông giám đốc đi họp về, quần áo phẳng phiu, đầu vuốt keo bóng mượt, cắp cái cặp đen đi cùng với một tài xế riêng đến. Ông giám đốc gặp bác sĩ điều trị hỏi bệnh tình của vợ. Ông đưa cho bác sĩ một phong bì to dày cộm. Đẩy chiếc phong bì ra, bác sĩ cho ông chồng giám đốc biết tình trạng bệnh nhân lúc này khá nguy kịch.

Vị giám đốc công ty miệng liến thoắng:

– Dạ, dạ, tôi hiểu, tôi hiểu.

Rồi ông ta hỏi thêm:

– Bệnh đã đến giai đoạn cuối chưa bác sĩ?

Bác sĩ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đó thì ông giám đốc kề tai nói nhỏ với bác sĩ:

– Không cần thuốc men gì cao cấp hết bác sĩ nhé; gia đình chúng tôi khó có khả năng chi trả. Chỉ cho thuốc giảm đau thôi. Nếu đã nguy kịch thì đằng nào cũng đi; đi nhanh sẽ đỡ tốn kém chi phí chữa trị.

Bác sĩ nghe xong câu nói đó đã chợt hiểu ra!…

Sưu tầm (không rõ nguồn)

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb