Vạn Hạnh VII và những điều muốn nói

 

Gia Đình Phật Tử là một tổ chức giáo dục – sinh hoạt – tu học được điều hành bởi một đội ngũ Huynh Trưởng được huấn luyện, đào tạo bài bản. Vì vậy vấn đề huấn luyện và đào tạo không được xem thường. Trại Vạn Hạnh là trại huấn luyện và đào tạo Huynh Trưởng cấp III, cao nhất trong hệ thống huấn luyện.

Trong tiến trình tu chứng, GIỚI là điều kiện tiên quyết và đầy đủ. Do vậy, trong huấn luyện, tinh thần trại không thể tách rời kỹ luật trại. Kỹ luật trại của trại Vạn Hạnh là “Tự giác” và “Tự quản”. Do vậy, ta thấy tổ chức trao sự thạnh suy của trại vào ba thành phần:

  • Ban Quản Trại (cầm cương nẫy mực trong sinh hoạt; huấn luyện; đào tạo).
  • Ban Giảng Huấn (khai thác, trao tài năng, trao truyền sứ mạng lãnh đạo; điều hành; kỹ năng).
  • Hội Đồng Trại Sinh (gánh vác trách nhiệm; tiếp nối sứ mạng).

Cho nên tốt nghiệp bậc Lực là điều kiện cần chứ chưa đủ, để đào tạo Huynh Trưởng lãnh đạo. Chương trình tu học trường kỳ của Huynh Trưởng là để TU; trại huấn luyện là để HÀNH, nên phải tuyển trạch tử bậc Lực các nhân cách lớn để đào tạo cán bộ lãnh đạo; không thể có vấn đề đào tạo đại trà. Sinh hoạt trong tổ chức, Huynh Trưởng cấp I và cấp II cần những con người đa năng đa dụng, miệng nói tay làm, nhưng sau trại cấp II là đi vào chuyên năng, có thế tổ chức mới vươn cao tỏa rộng trong cộng đồng dân sinh.

Trong quá trình 55 năm sinh hoạt không gián đoạn, tôi ước ao được phục vụ trong ngành Nghiên Huấn. Tôi vô cùng biết ơn anh Như Tâm, anh Nhật Thường đã trao cho tôi trách nhiệm và đóng góp hữu hiệu cho Ban Hướng Dẫn GĐPT Gia Định và Ban Hướng Dẫn Trung Ương trước 1975. Trong hướng dẫn, trao truyền, tôi thể hiện tất cả bằng một tấm lòng, một sức sống lan tỏa từ hơi thở, từ mạch máu, từ con tim…

Lửa tin yêu bùng cháy, sự sống dâng trào kết chặt tình Lam; tính cá nhân không tồn tại; ý thức bè đảng phải loại trử; đầu óc cục bộ địa phương phải được tẩy xóa. Mọi miền đất nước và trên toàn thế giới chỉ còn là một không hai. Bài phải thuộc ngay tại chỗ. Về nhà chép lại là một cách kiểm tra, tổng hợp sự tiếp thu của mình. Ý thức thăng tiến đồng bộ nằm trọn vẹn trong sinh hoạt đề tài. Hình thức này tưới tẩm lên thành phần ít học mà tinh thần hy hiến ngọt ngào và trao cho thành phần thông minh, tài năng phương tiện thiện xảo để thâm nhập và hoàn thành bản lãnh trao truyền, dấn thân và thành toàn cá nhân mình. Ngay hai tiếng “Vạn Hạnh” đã nói lên cái tánh quần chúng vì cộng đồng mà dấn thân; hay nói cách khác, tính nhân bản và tinh thần thực dụng đem đạo vào đời làm lợi lạc quần sanh là cúng dường Chư Phật; là “góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo”.

Huynh Trưởng giảng viên không phải là những nhà giáo đến giờ là lên lớp, hết giờ là về. Trại trường không dành cho trại sinh mà là nơi Lam Viên bất kỳ là ai qua lại chốn nầy phải tự huấn, tự luyện, thể hiện tinh thần “tuân kỷ luật, chịu huấn luyện” và thiết tha “yêu nghề dạy trẻ” nên giảng viên phải theo dõi sự thu thập kiến giải và nhận thức của trại sinh, nhật tu sổ tay huấn luyện, nâng cao tầm vóc đánh giá và nhận định sâu sắc việc quản lý, điều hành chương trình chung. Tồ chức chúng ta chánh thức mang danh xưng Gia Đình Phật Tử Việt Nam nay đã 63 năm. Huynh Trưởng hàng lãnh đạo kỳ cựu còn tại thế – những nhân tố sống cần được thỉnh giảng các đề tài Tinh Thần – nay đã trên tuổi 80, 90, hiển nhiên vì tình trạng sức khỏe phải có chế độ săn sóc, ưu đãi đặc biệt.

Huynh Trưởng GĐPTVN là những “Bồ-tát hành” nên không thể không thọ Bồ-tát giới, không học Bồ-tát hạnh, không hành Bồ-tát đạo. Trong cửa thiền môn không thể có giảng viên thọ trì năm giới mà học viên lại là Bồ-tát giới. Vào cửa chùa là vào cánh cửa “Từ bi” mà không mở rộng tâm Từ thật không có lẽ ấy. Mở rộng tâm Từ mà không thương chúng sanh rõ thật không phải là Huynh Trưởng. Thương chúng sanh mà ăn thịt chúng sanh, đoạn mạng sống của chúng sanh thật không có đạo lý nầy. Do vậy ai không thọ Bồ-tát giới, ai không phát nguyện trường trai, nếu biết tự trọng xin đừng nạp đơn xin theo khóa huấn luyện và đào tạo Huynh Trưởng Vạn Hạnh. Đó mới là khí phách của Huynh Trưởng, đó mới là bậc trượng phu trong chánh pháp. Bước vào cửa thiền môn, Giới là áo che thân nên gọi là “Giới thân”. Thân không có giới thì qua lại trên đường đời mang đầy thương tật, bỏ mạng nơi chốn uế trược, làm sao “Huệ mạng” có thể phát sanh? Huệ mạng không ló dạng phát sanh lấy gì để giác ngộ đạo lý Bồ-đề? Do vậy khi hoàn cảnh thuận lợi chúng ta sẽ tu chính Quy Chế Huynh Trưởng. Sự không tu chỉnh Nội Quy và Quy Chế chứng tỏ rằng tổ chức đang lâm nguy, đạo pháp đang trong thời kỳ nạn tai. Tuy vậy chúng ta vẫn mang quan điểm, lập trường trước sau như một, không thay tên đổi họ; sinh hoạt trên quan điểm, lập trường phi chánh trị.

Đến giờ phút nầy trại sinh Vạn Hạnh phải thấy trách nhiệm tồn vong của tổ chức nằm trong tay mình, dù cho mình không phải là cấp Tấn, dù cho mình không là cấp Dũng. Các bạn phải biết sức sống đang tuôn trào trong bạn; khí phách đang phát tiết trong các anh chị; hào khí Đông A, Trần Hưng Đạo, Quang Trung đang trào dâng trong huyết quản; hồn thiêng tổ quốc, tú khí non sông hiện hữu tròn đầy trong anh chị. Hãy thể hiện tinh thần xây dựng vô cầu, tất cả chỉ là phụng sự chúng sanh, cúng dường Chư Phật.

Gia Đình Phật Tử Việt Nam vô hình trung đã là cơ quan hoằng pháp lợi sanh, là tiền đồ của đạo pháp. Với thế nhân, GĐPTVN có mục đích “Đào luyện Thanh, Thiếu, Đồng Niên thành Phật Tử chơn chánh – Góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo”, nhưng phía sau những hàng chữ ấy phải thấy rõ sanh tử là đại sự mà khởi chí xuất trần đại sĩ. Đó là ý nghĩa ẩn tàng trong 4 chữ “Phật Tử chơn chánh” và 4 chữ “tinh thần Phật Giáo”.

Chúng ta phải thấu triệt: Gia Đình Phật Tử Việt Nam là một tổ chức giáo dục – sinh hoạt – tu học dành cho lứa tuổi thanh-thiếu-đồng niên, nghĩa là không quá tuổi bốn mươi. Vậy để giải quyết môi trường sinh hoạt cho Huynh Trưởng sau lứa tuổi nầy là mở những trung tâm nghiên cứu chuyên tu, nâng tầm chất lượng giáo dục, và mở cửa phương tiện nhập Pháp Giới Tánh thì ích đời, lợi đạo biết bao. Với năng lực và bản lãnh như vậy, nếu tham gia Giáo Hội, thành phần Huynh Trưởng sẽ là thành phần cán bộ quản lý từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc. Đó là điểm dựa thiết yếu của tổ chức; đó là hậu phương bền vững của GĐPTVN và là những nhân tố phát triển tổ chức. Và từ đó tổ chức GĐPTVN mới có cơ hội hòa vào cùng trào lưu chung với các tổ chức thanh, thiếu, đồng niên trên thế giới.

Rất nhiều người sẽ chỉ trích tôi khi nêu lên vấn đề nầy, vì rõ thật không biết để những anh chị em từ lứa tuỗi 40 trở lên vào vị trí nào? Hay là phải thêm hai ngành nữa là Trung Niên và Lão Niên? Và lúc ấy Gia Đình Phật Tử sẽ thuộc Tổng Vụ Cư Sĩ chứ không còn nằm trong Tổng Vụ Thanh Niên; hay cũng có thể là một Vụ trong Tổng Vụ Giáo Dục vì tính chất chuyên môn đặc thù của nó. Đã đến lúc bỏ những “văn kiện dưới luật” thiết lập hành lang bảo vệ sự thâm nhâp của những thế lực ngoại vi làm băng hoại tổ chức chúng ta và trở về với Nội Quy và Quy Chế Huynh Trưởng năm 1967 có thể mới phá vở óc công thần, thần tượng cá nhân làm ì ạch tổ chức.

Huynh Trưởng Vạn Hạnh hiểu rất rõ đây là cảnh giới có năm loài sống chung rất phức tạp (gọi là ngũ thú tạp cư địa) trong thế gian ”phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng”. Vô thường luôn luôn chuyển đổi, không lúc nào giống lúc nào (Phật bảo là Bất Định Pháp). Tất cả pháp thế gian, thấy vậy mà không phải vậy. Càng hung hãn, càng tàn bạo thì cũng sớm lụi tàn. Do vậy những kẻ tự cho mình là điểm nóng, được thế quyền “săn sóc” kỹ lưỡng, để rồi co cụm không làm gì cả, để rồi cản trở sự tiến thú của tập thể… là những lực cản làm bào mòn ý chí tuổi trẻ. Đã đến lúc chúng ta nói thực với nhau, ai không đủ năng lực vươn lên – vì sợ ảnh hưởng đến sự “vươn lên” của con cháu – có thể thoái xuất để kẻ khác vươn lên gánh vác. Hạnh nguyện chúng ta là bất thối. Dừng lại là tụt hậu huống là thoái lui!

Tất cả mọi sự u trệ ở bất cứ nơi nào trên quê hương: Bình Phước, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Lâm Đồng, Daklak, Dak Nông, Pleiku, Kom Tum… đều là do nội trùng ngay trong tổ chức của chúng ta. Đây là một căn bệnh xã hội. Đối mặt với chướng quấy thì tỏ ra hèn nhát, nhưng với anh em cùng chung màu áo thì đao to búa lớn, hổn hào xúc phạm nhau không thương tiếc. Do vậy Gia Đình Phật Từ Việt Nam Trên Thế Giới là một Phật sự đạt tầm chiến lược trong công cuộc giải trừ ách nạn mà không làm tổn thương ai. Hơn lúc nào hết, Lam Viên GĐPT trên mọi miền đất nước và trên toàn thế giới nên nhìn đời; nhìn người; nhìn ta bằng con mắt quán chiếu thì vạn sự đều xảy ra “trong tầm kiểm soát” của chúng ta. Rất mong anh chị em biết cho.

THỊ NGUYÊN

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb