Chuyện cây trà (chè)

0

Theo truyền thuyết nhân gian Trung Quốc thì ngày xưa, Đức Đạt Ma tổ sư còn là một  thiền sinh bên Tây Trúc. Thầy thường bị ngủ gục, bị thầy tổ khuyên răn chỉ dạy mà Ngài vẫn không khắc phục được. Một hôm, Ngài mài một lưỡi dao thật bén (sắc) và khi ngủ gục đầu chúi xuống sắp ngã, Ngài chụp lấy con dao cắt phăng hai mí mắt trên ném ra xa rồi tiếp tục thiền quán. Ngày hôm sau Ngài ra chỗ ném cặp mí mắt, không còn thấy cặp mí mắt ấy mà lại thấy có hai cây thân mộc vươn cao rất nhanh lá mướt  non. Ngài ngắt đọt lá non nhai thử thấy chan chát, nuốt nước chát này thấy người tỉnh táo hẳn ra. Hôm sau, Ngài lại hái các lá già đem vào bỏ vô nồi nấu thử thấy nước ra màu vàng xanh uống vào rất đã khát và tỉnh táo. Thầy đem kinh nghiệm này trình bày trước Chúng, sau khi thử nghiệm mọi người xác nhận công dụng trên là đúng, thiền môn có tục uống trà từ đó. Sau nầy Tổ qua Trung Hoa đem theo cây trà và người Trung Hoa biết uống trà từ đó (Thế kỷ thứ VII).

Do đó Thị Nguyên tôi có viết bài “TRÀ” – Một trong 6 bài hát “dâng lục cúng”. Ca từ như sau:

TRUYỀN THUYẾT XƯA GHI RẰNG
THÂN CÂY TRÀ XUẤT SANH
TỪ CẶP MÍ MẮT KIA CỦA TỔ SƯ
LẤY GƯƠM BÁU TRÍ TUỆ
DỨT GIẢI ĐÃI LẦM MÊ
THỀ TINH TẤN TIẾN BƯỚC ĐẾN BỒ ĐỀ.
THỊ NGUYÊN
Share.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.