Cũng là như thế

0

 

 

CŨNG LÀ NHƯ THẾ

Thị giả Thiền Sư Pháp Khánh nhân đọc Động Sơn Lục, đọc xong cảm kích nói:

– Người xưa ở trong sanh tử tự tại như thế, thật là kỳ lạ!

Nhân đó, Thiền Sư Pháp Khánh nói:

– Khi ta ngồi tịch, ông hãy gọi ta tỉnh dậy. Nếu gọi được cũng là kẻ tự tại trong sanh tử. Kỳ lạ, cũng chẳng có gì là kỳ lạ.

Thị giả nhìn Thiền Sư, Thiền Sư làm một bài tụng:

Năm nay mùng năm tháng năm
Tứ đại sắp lìa bản tâm
Xương trắng tung bay theo gió
Khỏi tốn đất đai thí chủ.

Thời gian qua nhanh, đến ngày mùng năm tháng năm, Thiền Sư đem y vật giao cho thị giả cúng dường Chư Tăng để kết duyên. Vừa nghe tiếng chuông đầu đêm, Ngài ngồi kiết già thị tịch. Thị giả nhớ lời dạy ngày trước, bèn gọi:

– Thiền Sư! Thiền Sư!

Giây lâu Pháp Khánh mở mắt hỏi:

– Làm gì?

Thị giả thưa:

– Vì sao Thiền Sư không đắp y, đội mão, mang giày, mặc quần rồi đi?

Pháp Khánh nói:

– Khi mới sanh ra, ta có mang theo cái gì đâu!

Thị giả nhất định đem y phục cho Thiền Sư Pháp Khánh mặc vào.

Pháp Khánh nói:

– Một chút xíu ta cũng không nhận, hãy cất giữ cho người sau.

Thị giả thưa:

– Ngay bây giờ thì thế nào?

Pháp Khánh nói:

– Cũng là như thế.

Rồi viết một bài kệ:

Bảy mươi ba năm như điện chớp
Ra đi vì anh thông một đường
Trâu sắt nhảy phóc đến Tân La
Hư không tan nát bảy tám mảnh.

Nói xong an nhiên thị tịch.

Lời bình:

Nếu có người hỏi: “Thiền giả có sanh tử không?” Đáp: “Thiền giả có sanh tử, nhưng thiền giả ở trong sanh tử rất tự tại”. Đỏ trùi trụi đến, đỏ trùi trụi đi, đối diện sanh tử mà được thong dong tự tại. Chính khi ấy cũng là tự do giải thoát.

 

 

Share.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.