GĐPT Bình Thuận: Trại Anoma – Ni Liên trong sóng gió

8

 

BÌNH THUẬN, TRẠI ANOMA – NI LIÊN TRONG SÓNG GIÓ

Tường thuật của Ban Quản Trại A Nô Ma – Ni Liên Huyện Hàm Tân, Bình Thuận trong sóng gió thời biến loạn.

Sáng ngày 4/1/2015, tại chùa Huệ Đức – huyện Hàm Tân, Bình Thuận, Ban Đại Diện GĐPT Huyện Hàm Tân tổ chức trại Anoma – Ni Liên nhằm mục đích đào luyện Đội/Chúng Trưởng cho các em Trại Sinh trong lứa tuổi từ 13 đến 17 tuổi.

Theo đề án, trại được tổ chức vào 3 ngày chủ nhật trong tháng 1/2015 nhưng đã gặp phải vô vàn chướng duyên vây bủa. Trước thời gian tổ chức trại, nhà cầm quyền cấp xã các địa phương cử cán bộ đến các chùa trên địa bàn huyện Hàm Tân như chùa Huệ Đức, chùa Pháp Hiển, chùa Linh Quang… ngăn cản, khủng bố tinh thần các vị trụ trì không cho tổ chức trại trong chùa. Nhưng Thầy trụ trì chùa Huệ Đức vẫn dang rộng vòng tay, mở rộng cửa chùa đón nhận đàn con thơ dại để có một mái ấm Gìà Lam trong tiết trời giá lạnh; nhờ vậy mà trại được kiến lập. Ân đức to lớn ấy chúng con nguyện khắc cốt ghi tâm, mang theo suốt hành trình tu học – phụng sự lý tưởng.

15 Huynh Trưởng trong Ban Quản Trại và 55 Trại Sinh được đón nhận lời Đạo Từ của Thầy trong giờ khai mạc như dòng sữa ngọt ngào dành cho những đứa con chơ vơ giữa chợ đời lạc lõng. Thầy đã tiếp thêm ánh sáng, niềm tin và nghị lực cho trại nói riêng và tổ chức GĐPT huyện Hàm Tân, Bình Thuận nói chung. Thầy khẳng định rằng: “Thầy nguyện sẽ bảo vệ tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam đến hơi thở cuối cùng!”.

Sau lễ khai mạc, khoảng 8g30′, những vị khách không mời mà đến, đại diện cho pháp luật, gồm có chủ tịch xã, công an, xã đội, dân phòng, an ninh huyện tới đất trại…

Bài học đầu tiên do anh Chánh Định hướng dẫn, họ mời anh Chánh Định ra ngoài làm việc, buộc giải tán với “một ngàn một trăm lẻ một lý do”. Họ lấy danh sách Huynh Trưởng và Trại Sinh. Họ yêu cầu cho biết số lượng bao nhiêu xã, mỗi xã bao nhiêu người, ai là người đại diện… Ban Quản Trại vẫn sẵn sàng cung cấp đầy đủ.

Chị Diệu Lãng đang triển khai đề tài của mình, họ đòi vào giảng đường để gọi từng em Trại Sinh, xã nào đứng lên theo xã đó, để họ kiểm tra. Ban Quản Trại kịch liệt phản đối không cho vào chánh điện. Tình hình càng lúc càng căng thẳng! Họ dứt khoát buộc ngưng lớp học, buộc phải giải tán ngay. Nhưng từ phía trong giảng đường, chị Diệu Lãng vẫn bình tĩnh tiếp tục đề tài.

Ông Thái Công Ngữ, chủ tịch UBND xã nói rằng: “Chúng tôi là chính quyền, có đủ quyền lực trong tay, chẳng lẽ không giải tán được các ông? Nếu vậy thì chúng tôi đến đây làm gì?”. Họ hù dọa sẽ gọi xe đến đưa các em về lại tại các trụ sở ủy ban xã của từng địa phương, điện thoại Phụ Huynh đến đón. Ban Quản Trại dứt khoát trả lời với họ rằng: “Chúng tôi đã được Thầy trụ trì cho phép; và Thầy đã đăng ký lịch sinh hoạt của chùa là thứ bảy, chủ nhật với số lượng sinh hoạt là 200 người. Hôm nay Thầy đi vắng, nếu có muốn giải tán chúng tôi, các ông phải đợi Thầy chúng tôi về có đồng ý hay không”. Họ dứt khoát không chịu và lập biên bản buộc giải tán ngay, không cho các em ăn cơm trưa. Vào lúc 11 giờ, anh Chánh Định thay mặt Ban Quản Trại đồng ý ký biên bản giải tán. Biên bản ký xong, họ đi loanh quanh một lúc rồi ra về. Đứng trước tình hình nghiệt ngã, Ban Quản Trại vẫn tiếp tục khai triển hết chương trình trong ngày, không nghĩ trưa; nhưng khó chuyển tải hết những gì mà Ban Quản Trại muốn truyền đạt đến các em.

15g45′, chương trình được kết thúc trước dự kiến một tiếng đồng hồ, vòng dây thân ái của ngày trại đầu tiên khép lại trong ánh mặt tò mò ngây thơ của 55 Trại Sinh.

— oOo —

Lần thứ hai: Vào ngày 11/1/2015, cũng nhờ bóng mát che chở của Thầy, trại được tiếp tục diễn ra tại đây. Sau khi đã được ổn định, 7g30′ bắt đầu bài học đầu tiên. Lần này những vị khách hư linh ấy lại đến sớm hơn, mới 8 giờ họ đã có mặt đông đủ. Vừa bước đến, ông Ngữ – chủ tịch UBND xã Sơn Mỹ to tiếng quát tháo: “Ông Tạc đâu, sao lần trước tôi đã lập biên bản, ông vẫn không giải tán; lần này lại cố tình vi phạm?”. Anh Thiện Hiệp thẳng thắn nói với họ: “Đây là chốn thiền môn, yêu cầu các ông không được to tiếng! Chúng tôi đâu phải là tội phạm hay giặc giã gì mà cán bộ chính quyền có hành động hung hăng như vậy. Mời các ông muốn nói gì thì tới bàn làm việc”.

Chị Diệu Lãng nhẹ nhàng hơn: “Chúng tôi muốn đối thoại chứ không phải đối đầu”. Chị chất vấn, phân tích và trả lời những câu hỏi mà họ ngang ngược đặt ra. Khác với lần trước, lấn này họ hùng hổ buộc phải giải tán lớp học ngay trước khi lập biên bản. Trước yêu cầu lố bịch của nhà cầm quyền địa phương, Ban Quản Trại chuyển lớp học vào bên trong chánh điện, tránh xa những ngôn ngữ vô tri, những hình ảnh phản cảm làm xao động ảnh hưởng đến các tâm hồn trẻ thơ trong sáng. Lớp học vẫn tiếp tục duy trì trong không khí thanh tĩnh của Phật điện. Sau vài phút, ông trưởng công an xã nghênh ngang bước vào lớp học, buộc giảng viên rời khỏi lớp. Ban Quản Trại phản đối quyết liệt, không cho họ vào chánh điện, họ vẫn lộng hành xông vào quát lớn tiếng với anh Chánh Định, anh Vũ đang hướng dẫn các em. Anh chị em Ban Quản Trại bức xúc thẳng thắn với họ: “Nếu chúng tôi vi phạm pháp luật thì các ông cứ còng tay bắt giữ, nếu tổ chức GĐPT truyền thống có vi phạm pháp luật thì các ông cứ ra văn bản giải tán. Không thể vì chuyện vô trí, kém ý thức của người lớn mà bắt các em phải liên lụy”. Họ bế tắc trả lời qua loa: “Các anh không sai. Chúng tôi hướng dẫn các anh làm đúng pháp luật”. Không sai mà xông vào phòng học bắt giải tán, lập biên bản v.v… Chúng tôi nhớ lại câu nói ngây thơ của các em Oanh Vũ trong lúc đùa giỡn với nhau giữa sân chùa vậy mà đúng: “Nói rứa hiểu được chết liền!”.

Bất lực, không giải tán được, họ quay ra mời chúng tôi lên trụ sở ủy ban xã để giải quyết. Sau vài phút trao đổi nhanh, chị Diệu Lãng chỉ đạo, anh Chánh Định và Ban Quản Trại thống nhất: Tất cả anh chị em trong Ban Quản Trại đồng loạt cùng lên ủy ban xã! Nghe phát biểu nhất loạt như vậy, họ kinh hoàng xuống nước: “Thôi không đi nữa! Đợi cấp trên về giải quyết”.

Ông cán bộ đang viết biên bản nhìn qua phía anh em chúng tôi hâm dọa: “Các anh còn trẻ, con cái còn theo học, các anh làm như vậy là ảnh hưởng đến tương lai đời con của các anh”. Chúng tôi không trả lời, vì cho rằng câu nói bế tắc này đã “củ rích” đã từng dọa dẫm chúng ta từ nhiều năm nay rồi.

Sau 12g30′, ông Thiệu ở phòng nội vụ huyện Hàm Tân đến, không biết họ trao đổi với nhau những gì; ông Thiệu gặp riêng chúng tôi: “Đây là trách nhiệm làm việc của địa phương, xin các anh thông cảm. Các anh cứ theo chương trình mà làm, nhưng tranh thủ gọn nhẹ, để bên nào cũng được việc”. Biên bản vẫn được anh Chánh Định thay mặt ký, đồng ý giải tán trước 11 giờ. Ký xong là họ về ngay, còn lại ông Hải, ông Đạo – an ninh khu vực, ngồi chầu chực khoảng 20 phút, “vui vẻ” trao đổi những chuyện ngoài lề.

Chương trình trong ngày vẫn tiếp tục, đến 16 giờ, vòng dây thân ái khép lại. Vẫn giai điệu quen thuộc, 55 Trại Sinh hồn nhiên, vô tư, hùng tráng hát vang bài ca thân ái: “… Gang thép ta chia tay đừng buồn!”.

— oOo —

Lần thứ ba: Ngày 25/1/2015, trại bước vào giai đoạn kết khóa. Để tránh phiền toái cho Thầy trụ trì chùa Huệ Đức, Ban Quản Trại quyết định đưa Trại Sinh vào khu du lịch Hương Nguyên tại bãi biển Cam Bình, thị xã Lagi dưới hình thức du lịch dã ngoại, vừa thực hiện chương trình kết khóa trại.

Trước đó Ban Quản Trại đến trao đổi khá chi tiết với chủ khu du lịch, dự kiến các tình huống có thể xảy ra, được chủ khu du lịch vui vẻ nhận lời: “Các anh chị yên tâm, khu du lịch của chúng tôi là nơi kinh doanh, hằng năm đều có các đơn vị GĐPT từ Tp.HCM về cắm trại ở lại qua đêm. Các anh chị chỉ thực hiện trại trong một ngày thì không có vấn đề chi cả”. “Nơi đây chúng tôi làm kinh tế chứ không phải làm từ thiện, nên chúng tôi phải lấy tiền bãi. Tuy vậy, chúng tôi biết các anh chị rất tâm huyết vì mục đích chung cho toàn xã hội là giáo dục đạo đức cho thế hệ trẻ, tương lai mai sau của đất nước, nên chúng tôi chỉ thu với giá hữu nghị hơn so với khách du lịch bình thường”.

Cũng như hai lần trước, 8 giờ sáng, những vị khách không mời, đại diện cho pháp luật lại đến, đủ thành phần nhà nước: Chủ tịch UBND xã, công an, xã đội, dân phòng và có cả an ninh thị xã đến đất trại, buộc chúng tôi giải tán. Cũng với những giọng điệu vô hồn thiếu căn cứ của “một ngàn một trăm lẻ một lý do”, trong đó có một lý do là hoạt động tôn giáo ngoài khu vực chùa chiền. Họ dứt khoát bắt buộc phải giải tán ngay tức khắc. Trong lúc này các anh chị Huynh Trưởng vẫn bình thản hướng dẫn Nội Quy và khai triển chương trình thi kết khóa. Thật là những lời nói xảo ngôn bất nhất! GĐPT sinh hoạt ở trong chùa cũng bị đuổi ra khỏi chùa, GĐPT sinh hoạt ở bên ngoài chùa cũng bị đuổi đi. Họ đang muốn cái gì vậy???

Ban Quản Trại đơn giản mà dứt khoát: “Đây là khu du lịch, chúng tôi là những người chưa bị tước quyền công dân, tự do đi đến bất cứ nơi nào trên đất nước của chúng tôi; hơn nữa chúng tôi đã được sự đồng ý của chủ cơ sở, chúng tôi đưa các em nhỏ tham quan dã ngoại như những công dân bình thường, đồng thời giúp các em khảo sát những gì mà các em đã học được trong xây dựng nhân cách, đạo đức bản thân. Chương trình chúng tôi đến 16 giờ mới được kết thúc”. Họ dứt khoát không đồng ý, yêu cầu chúng tôi đưa danh sách Huynh Trưởng, Trại Sinh đang có mặt. Những đòi hỏi vô cớ nhưng chúng tôi vẫn đáp ứng đầy đủ.

Có một hành vi vô cùng phản cảm, làm bức xúc tất cả những khách du lịch. Có hai người, một người đầu trọc, một người mặt bịt khẩu trang, trên tay có nhiều hình xăm dữ tợn, trong trang phục của những người du lịch biển. 2 người này có mặt ở đây rất sớm; trong lúc hai bên đang đối thoại căng thẳng, 2 người “mặt rô” này – không biết có phải là thành viên trong đoàn của nhà cầm quyền hay không, họ đến nơi để hành lý của chúng tôi tùy tiện lục lọi, mở tấm phông của buổi lễ bế mạc căng rộng ra cho nhà cầm quyền xem. Chúng tôi rất ngạc nhiên và bất bình trước hành động không văn hóa, thiếu lịch sự ấy nhưng cũng phải kham nhẫn theo quyết định chung của Ban Quản Trại là không phản ứng, vì giữa bãi biển bao la rộng lớn với số lượng đông khách du lịch thì chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Chúng tôi vào trao đổi sự việc với chủ khu du lịch, được nghe ông khẳng định: “Các anh chị không làm gì gây rối ở đây, không làm mất an ninh trật tự, trái với pháp luật thì vẫn cứ tiếp tục”.

Mặt dù là bãi biển mênh mông lộng gió, dưới rặng thùy dường bạt ngàn, một hình ảnh rất dễ thương, rất là GĐPT được diễn ra trước những cắp mắt đầy mến phục của khách du lịch. Như trong một phòng thi, không khí rất yên ắng, nền nếp, trật tự, các em Trại Sinh nghiêm chỉnh tập trung làm bài. Sau khi các em thi xong, họ vô tâm dứt khoát bắt buộc phải giải tán cho bằng được trước mọi cặp mặt ngỡ ngàng, ngây thơ thánh thiện của các em. Ông Tâm chủ tịch UBND xã Tân Phước nói rằng: “Chúng tôi đại diện cho chính quyền địa phương chẳng lẽ không làm gì được các anh? Từ sáng đến bây giờ là đã thông cảm, tạo điều kiện cho các anh nhiều lắm rồi; những việc làm còn lại, các anh về chùa mà làm. Chúng tôi cử người ngăn cấm, không cho xe của các anh đưa cơm vào đây”. Ông quay ra chỉ đạo cho một anh dân phòng ra đường chặn lại không cho một chiếc xe nào đưa cơm vào đất trại(!).

Chương trình vẫn cứ bình thản tiếp tục, các Huynh Trưởng vẫn cứ chấm bài, cho ra kết quả. Trò chơi lớn, chương trình bế mạc vẫn được chuẩn bị chu đáo…

12g30′, những hạt ngọc trời nằm gọn gàng trong những chiếc hộp được đưa đến tận tay Trại Sinh. Họ mời chúng tôi đến lập biên bản. Ông Tâm thủ đoạn hù dọa: “Từ sáng đến giờ chúng tôi chỉ nói bằng miệng, bây giờ chúng tôi nói bằng lệnh! Sau khi ăn cơm xong, lập biên bản là các anh chị phải về ngay. Mọi tình hình mất an ninh, mất trật tự có xảy ra, chúng tôi không chịu trách nhiệm”.

Biên bản được anh Nguyên Văn đại diện Trưởng Đoàn ký. Sau khi ký xong biên bản, họ không ra về, mà vẫn ngồi ì tại chỗ, kiên nhẫn chờ đợi… Họ biết chúng tôi vẫn tiếp tục chương trình nên mời chúng tôi đến: “Biên bản các anh đã ký, nếu các anh còn tiếp tục làm lễ bế mạc; hay phân phát bất cứ một loại giấy tờ gì, chúng tôi sẽ tịch thu tất cả”, rồi họ đi về phía nhà của chủ khu du lịch.

13 giờ, một điều đáng buồn mà Ban Quản Trại đã lường trước, là sẽ có những diễn biến rất phức tạp, khó tiếp tục hoàn mãn được chương trình. Không biết họ gây áp lực như thế nào, chủ khu du lịch buồn bã đến gặp chúng tôi: “Xin các anh chị về dùm cho. Nếu các anh chị vẫn tiếp tục, thì công việc làm ăn của chúng tôi sẽ gặp vô cùng khó khăn đối với chính quyền địa phương”. Chủ khu du lịch hoàn trả lại cho Ban Quản Trại 50% số tiền đã nhận.

Đứng trước những lời tha thiết xuất phát từ đáy lòng của những người làm kinh doanh. Chúng tôi quay sang tiến hành thực hiện phương án 2.

13g30′: Vòng dây thân ái chia tay với bãi biển Cam Bình trong nhiều ánh mặt bất bình của khách du lịch biển trong ngày chủ nhật đẹp trời!

— oOo —

Lại một lần nữa, nơi nương tựa cuối cùng trong giai đoạn này vẫn là mái già lam Huệ Đức. Thầy trụ trì vẫn sẵn sàng dang rộng vòng tay, hứng chịu mọi nguy hiểm, thiệt thòi về phía mình để cho đàn con Lam an toàn trong giông bão nghiệt ngã của cuộc đời.

30 phút sau, chúng tôi có mặt tại chánh điện, buổi Lễ Bế Mạc Trại sao mà yên ắng nghẹn ngào đến thế! Từ Ban Quản Trại cho đến Trại Sinh ai nấy đều cay đắng ngậm ngùi cho thời cuộc. Anh Chánh Định đại diện cho Ban Hướng Dẫn GĐPT Bình Thuận trong lời Huấn Từ nghẹn ngào chan đầy nước mắt dâng trào!

Trước những khó khăn của Ban Quản Trại, trước những ánh mặt vô tư, những câu hỏi hồn nhiên của Trại Sinh, khó có ai trả lời cho các em hiểu hết được giữa thời biến loạn. Các em rất thơ ngây, chỉ mới 13 đến 17 tuổi, trước những hình ảnh vô cảm, những ngôn ngữ kém văn hóa nầy, sẽ giáo dục con em của chúng ta những gì và hình thành những con người như thế nào cho mai sau? Những người lớn tuổi sẽ đánh giá như thế nào về quyền hạn công dân, là tự do, là dân chủ, là nhân quyền? Sẽ trả lời như thế nào với lịch sử, với thế hệ trẻ Việt Nam về đạo đức, về tương lai của đất nước?…

Tập trung tu học, rèn luyện đạo đức, hoàn chỉnh nhân cách hầu mai này góp phần công hiến xây dựng, thăng hoa xã hội; thế mà được nhà nước quan tâm đẩy đuổi từ trong chùa ra bãi biển, rồi từ bãi biển này, những người tự xưng là công lý, đại diện cho pháp luật, muốn đẩy thế hệ trẻ Việt Nam đi về đâu? Và rồi đất nước Việt Nam này sẽ đi về đâu?!

Thiết nghĩ, đứng trước những tệ nạn của xã hôi trong thời đại mới đang được báo động từng ngày, từng giờ trên các kênh thông tin đại chúng, trách nhiệm giáo dục hướng thiện cho thế hệ trẻ là không phải của riêng ai, không đổ lỗi cho ai, mà cần phải có một sự nỗ lực chung tay của cả cộng đồng, của toàn xã hội; sự phối hợp giữa gia đình – nhà trường và các tổ chức giáo dục khác, trong đó có tổ chức giáo dục Gia Đình Phật Tử Việt Nam.

Khóa trại Anoma – Ni Liên được kiến lập là một việc làm chính đáng, bình thường và liên tục của Gia Đình Phật Tử Việt Nam hơn 70 năm qua để kế thừa sự nghiệp giáo dục mà thế hệ đàn anh đi trước đã truyền trao. Dù cho có khó khăn, chướng ngại bao nhiêu đi nữa – theo ngôn từ lý luận của thế tục: Hợp pháp hay chưa hợp pháp, cho làm hay không cho làm, những điều ấy đối với chúng ta là không cần thiết, không quan trọng. Điều quan trọng, đó là kết quả của công việc mà mình đang làm, là chung tay giải quyết những vấn nạn, góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo thì chúng ta vẫn cứ mạnh dạn, tĩnh tại, vô úy mà làm; làm vô tư không điều kiện; làm với tâm huyết, hết khả năng, trách nhiệm; thành toàn sứ mệnh của một người Huynh Trưởng đang đứng trong hàng ngũ giáo dục của tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam.

15g20′, vòng dây thân ái được siết chặt, kết thúc khóa trại Anoma – Ni Liên với sự nỗ lực, tĩnh tại vượt mọi chướng duyên của toàn Ban Quản Trại, sự quan tâm chỉ đạo sâu sát của quý anh chị lãnh đạo Ban Hướng Dẫn GĐPT Bình Thuận. Tuy nhiên kỳ trại chưa vẹn thỏa lắm, đáng để cho chúng ta suy nghĩ và có một phương hướng tích cực hơn nữa cho tương lai của tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam tại các địa phương…

BAN QUẢN TRẠI ANOMA – NI LIÊN

Bên dưới là một số hình ảnh ghi nhận được từ 3 kỳ trại đầy sóng gió đúng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng:

NHỮNG HOẠT ĐỘNG CHÁNH ĐÁNG – TRONG SÁNG CỦA TRẠI:

 

*** Một vài lỗi chính tả nhỏ đã được Thư Viện GĐPT chỉnh sửa và chú thích hình ảnh.

Share.

8 Bình luận

  1. Hoàng Kim on

    Chào các anh chị em GĐPT Hàm Tân.

    Đức Phật lúc tại thế cũng phải tùy thời, tùy duyên mà nói Pháp, tùy lúc mà hóa độ chúng sanh. Đó là tính khế lý, khế cơ. Ngài không phải không gặp những chướng duyên trong quá trình hóa độ chúng sanh, thế nhưng “sự nghiệp” hoằng hóa độ sanh đã hoàn thành viên mãn. Nay chung ta trong thời đại “văn minh hiện đại” này, nói về lý thì người Phật Tử hiện nay chỉ có khái niệm cơ bản và hết sức đơn giản về Đạo Phật chứ không thể có nổi một khái niệm về chiều sâu của Đạo Phật – Nông cạn, hời hợt và đâu đó có tính ép buộc a dua. Nói về thời thì rõ ràng “Đạo” không phải là lẽ sống mà trong xã hội hiện nay là “Tiền”, là công ăn việc làm, là của cải vật chất, là sự học đòi của một nền văn minh phương Tây…

    Tôi không có ý chê tuổi trẻ mà đó là một nhận thức thực tế. Một “Phật Tử” từ Bình Thuận vào học tại ĐH Lâm Nghiệp cơ sở 2 tại Trảng Bom, Đồng Nai, khi được giới thiệu tôi khá bất ngờ, Phật Tử này cho biết là đã qua trại huấn luyện, nhưng khi hỏi trại huấn luyện gì thì không biết mà bảo để về nhà lấy chứng chỉ xem lại. (Quý vị xem lại Phật Từ có tên Thái Thị Lệ Quyên – PD. Đồng Mầu). Qua Phật Tử này và qua bài viết quý vị đăng tải trên đây tôi thiết nghĩ:

    – Chúng ta cần thiết phải xem xét lại tổ chức GĐPT của chúng ta, chúng ta cần thiết phải “hội nhập” để có được cơ hội tốt nhất nhằm thực hiện tốt “Mục đích GĐPTVN”.

    – Chúng ta cần thiết xóa bỏ những tư tưởng cực đoan, bảo thủ, những tư tưởng cố chấp để đồng tâm hiệp lực nhằm thực hiện tốt nhất “mục đích GĐPTVN”.

    64 năm GĐPTVN là một niềm tự hào của người Phật Tử VN và cũng gần bằng chừng ấy năm đau khổ. Trước 1975 hầu hết thời gian dùng cho đấu tranh và đấu tranh tôn giáo, những năm sau giải phóng do yếu tố lịch sử để lại chúng ta tạm thời “hoạt động bí mật” đến 1981, Giáo Hội PGVN ra đời thì xảy ra cảnh “nồi da xáo thịt”. Một số thì lý tưởng, sống trong hào quang của cái gọi là chiến thắng một thời đối với Ngô Đình Diệm, ánh hào quang của các anh Như Lê Đình Thám, anh Võ Đình Cường và các Phật Tử hy sinh vì chánh pháp 1963. Nhưng các anh chị quên rằng giá trị dù sống ở đâu, người Phật Tử thời nào hy sinh vì đạo pháp đều được trân quý như nhau. Về phía những Huynh Trưởng, Phật Tử sau 1981 sinh hoạt theo GHPGVN thì họ bị “kỳ thị” bị nhạo báng, bị cho rằng theo “Cộng sản” mà cái tư tưởng đó đến các thế hệ mới cũng như một số Phật Tử “lớn tuổi” vẫn còn, nhưng họ không biết cộng sản là gì mới đau chứ, họ vẫn tôn vinh xã hội, họ vẫn sống cùng một xã hội, họ cũng được sự bảo trợ của một xã hội, sống trong cùng một hệ thống chính trị xã hội nhưng lại “kỳ thị” theo kiểu kỳ thị tôn giáo.

    Một số Phật Tử sau 1975, bỏ nước đi định cư ở nước ngoài theo thời cuộc đó là một lẽ tất yếu, nhưng họ mang theo tư tưởng một tôn giáo chống đối một nhà nước mới là kẻ tự phỉ báng lấy mình mà lúc nào cũng rêu rao yêu nước, Phật Tử thuần thành, nhưng họ quên rằng những bài viết, những tư tưởng bảo thủ của họ là một chướng duyên rất lớn cho Phật Giáo nước nhà nói chung và GĐPTVN nói riêng hay không. Họ có bao giờ nghĩ rằng việc làm của họ là không thể thay đổi được hệ thống chính trị của VN mà ngược lại còn tạo ra tâm lý coi thường Phật Giáo của chế độ hay không. Đó là chỉ là quan điểm “thiển cận” của tôi thôi, quý vị hoan hỷ xá tội cho.

    Quay trở lại việc tổ chức trại. Tại sao trại bị bắt ngừng? Tại sao một số trại khác vẫn sinh hoạt tốt. Cái cốt lõi không phải là họ khó dễ gì với chúng ta. Mà điều quan trọng khi anh sống trong một xã hội nào đó thì anh phải tôn trọng luật pháp của xã hội đó. Ví như nhà của anh, khách vào nhà anh thì không thể vào ngay buồng nhà anh để ngủ, họ muốn ngủ thì phải được sự đồng ý của anh chứ, đó là tôi nói theo kiểu dân dã. Chứ nói theo đúng nguyên tắc xã hội thì anh là người thiếu văn hóa. Văn hóa ở đây không phải là sự truyền bá văn hóa hay quan điểm tôn giáo… mà văn hóa ở đây có nghĩa là những chuẩn mực những quy định của xã hội. Người Anh Quốc lái xe bên trái còn người Việt lái xa bên phải, người Việt sang Anh Quốc thì không thể lái xe bên phải được mà phải lái xe bên trái thì đó phù hợp với quy định, với luật pháp của nước sở tại vậy.

    Việc các anh tổ chức trại Anoma – Nilien bị ngưng thì các anh phải xem lại việc làm của mình đã đúng hay chưa? Tại sao bị cấm? Các anh có bao giờ đặt câu hỏi cho chính mình là tại sao không? Có bao giờ tìm các anh tìm ra phương pháp giải quyết vấn đề chưa?…

    Một khi con người tiến bộ, xã hội tiến bộ thì cần thiết các anh cũng nên xem lại mình, cái gì không còn phù hợp với thời cuộc thì bỏ đi, cải tiến để phù hợp và thích nghi với hoàn cảnh các anh ạ. Các anh khinh thường một số cán bộ xã hội thiếu trình độ, thoái hóa, biến chất. Thì các anh cũng nên xem lại mình. Một số anh chị cao niên, một số anh chị trung niên vì yếu tố lịch sử để lại các anh chị chỉ có kiến thức về Phật pháp mà thiếu kiến thức về Thế gian pháp, qua đó có thể chỉ tin vào Đạo Phật một cách mù quáng. Tai hại hơn là nhiều Huynh Trưởng cao niên trung niên được xếp thọ cấp, mang trên vai một vài hạt Bồ đề thì không còn nhìn thấy “trời trăng” đâu cả. Ngược lại còn làm “tay sai đắc lực” cho một số Huynh Trưởng bảo thủ, hiếu thắng phá hoại tổ chức mà thôi.

    Điều tốt nhất bây giờ các anh nên nhìn nhận thực tế khách quan. Xem xã hội hiện tại như là một phương tiện để phát triển tổ chức GĐPT mà thôi.

    Chúc các anh sức khỏe, thân tâm thường lạc. Một mùa xuân Di Lặc vạn sự cát tường.

    Nguyên Nghĩa – Hoàng Kim Hòa

  2. Chào Anh chị (AC) Hoàng Kim

    Đọc qua phản hồi của anh chị (AC) : “…– Chúng ta cần thiết phải xem xét lại tổ chức GĐPT của chúng ta, chúng ta cần thiết phải “hội nhập” để có được cơ hội tốt nhất nhằm thực hiện tốt “Mục đích GĐPTVN”.
    – Chúng ta cần thiết xóa bỏ những tư tưởng cực đoan, bảo thủ, những tư tưởng cố chấp để đồng tâm hiệp lực nhằm thực hiện tốt nhất “mục đích GĐPTVN”….”

    Tôi chưa được vinh hạnh biết AC đang sinh hoạt tại BHD hay đơn vị nào, nhưng xét cho cùng thì qua 2 câu trên tôi thấy AC thật là có cách nhìn nhận chưa đúng về tập thể của chúng tôi. AC bảo chúng tôi phải hội nhập, mà hội nhập với ai? Với tổ chức từ trên trời rơi xuống khi không được chúng tôi công nhận ư!? Chúng tôi là một tổ chức sống có cương lĩnh, có đường hướng rõ ràng chứ không bảo thủ, cực đoan hay cố chấp như AC phán xét. AC thử quay lại lịch sử của tổ chức GĐPTVNcủa chúng tôi đã ra đời được bao lâu, có lẽ hơn 70 năm dư, và hiện tại chúng tôi vẫn sinh hoạt vì một mục đích hướng thượng và cao cả, luôn đem tâm nguyện vào để “Đào luyện Thanh, Thiếu, Đồng niên thành Phật tử chân chánh, góp phần xây dựng Xã Hội theo tinh thần Phật Giáo.” Thì có gì là sai, chẳng lẽ dưới cái nhìn thiển cận của AC Hoàng Kim, chúng tôi là tội đồ của tổ chức GĐPTVN ư! Xin hảy hiểu ngược lại thì hay hơn.

    AC đã gán ghép cho chúng tôi:” . Về phía những Huynh Trưởng, Phật Tử sau 1981 sinh hoạt theo GHPGVN thì họ bị “kỳ thị” bị nhạo báng, bị cho rằng theo “Cộng sản” mà cái tư tưởng đó đến các thế hệ mới cũng như một số Phật Tử “lớn tuổi” vẫn còn, nhưng họ không biết cộng sản là gì mới đau chứ…” thực tình mà nói cái gán ghép này tôi không nghe bất kỳ ai nói mà chỉ nghe thành phần huynh trưởng yếm thế của tổ chức mới tham gia với GHPGVN (1996) nói thôi, đi đâu cũng nghe, và nghe đến nhàm chán, người PT đâu chỉ là phải làm những việc như vậy, nếu tổ chức mới này mà đi đúng cương lĩnh và lập trường theo chỉ hướng của dòng chảy thì đã mạnh lắm rồi, nhưng thực tế thì…Còn việc của em Đồng Mầu Thái thị Quyên, có lẽ vì không muốn trả lời câu hỏi của AC mà có hành động như vậy thôi, chứ một Huynh trưởng hiện đang học Đại Học mà AC đánh giá quá thấp đến mức độ bôi nhọ đến trình độ của em ấy…Hảy hiểu lại mình là ai và đang ở vị trí nào đã AC Hoàng Kim nhé!.

    AC cũng cần xem lại với các báo cáo cuối năm của tổ chức mới mà AC đang sinh hoạt, luôn mang tính chất ảo để đánh bóng của tổ chức vay mượn tên tuổi..

    Xin hảy thức tỉnh và đừng xem mình là một trong những huynh trưởng kỳ cựu được huấn luyện bài bản từ trước năm GHPGVN ra đời nữa AC Hoàng Kim nhé.

    Thân ái.

  3. Bổn Phong on

    Gửi Hoàng Kim.

    – Ở phản hồi của Hoàng Kim, Hoàng Kim đã đưa ra một luận điểm để từ đó nói đủ thứ chuyện ở phía sau : “Đức Phật lúc tại thế cũng phải tùy thời, tùy duyên mà nói Pháp, tùy lúc mà hóa độ chúng sanh. Đó là tính khế lý, khế cơ. Ngài không phải không gặp những chướng duyên trong quá trình hóa độ chúng sanh, thế nhưng “sự nghiệp” hoằng hóa độ sanh đã hoàn thành viên mãn.” Nhưng qua luận điểm này, người đọc thấy ngay chỗ sơ hở: Chưa chi đã đề cập đến “tại thế” rồi lại “nói Pháp” và “hoá độ chúng sanh”… để rồi “quy kết” rằng đó là “khế lý, khế cơ”. Xin thưa, sao Hoàng Kim không nói đến sự ra đời của Đức Phật là khế lý, khế cơ, và hơn nữa đó là sự tuỳ duyên không tiền khoáng hậu ? Không phải ngẫu nhiên mà Đức Phật chọn cõi Ta Bà khổ đau này để ra đời ; không phải sau khi ra đời, thái tử an nhiên an hưởng sự sung sướng tột cùng của một hoàng tử của một nước lớn khi mà xung quanh ngài là một cơ cấu giai tầng xã hội cực kỳ bất bình đẳng và với nhiều trường phái triết học thời bấy giờ ; rồi đến khi lớn lên, phải chịu bao áp lực từ vua cha..Vậy thì theo Hoàng Kim, thái tử Tất-đạt-đa bấy giờ đã “tuỳ thời”, “tuỳ duyên” ư ? Nếu tuỳ thời theo như Hoàng Kim nói thì chắc chẳng có cái “Đức Phật lúc tại thế” để “hóa độ chúng sanh” đâu ! Còn nói ““sự nghiệp” hoằng hóa độ sanh đã hoàn thành viên mãn” thì A Di Đà Phật, chúng sanh trong tam thiên đại thiên thế giới này đã về “Tịnh độ” từ lúc Đức Thích Ca nhập diệt rồi !!!

    – Điều thứ hai muốn nói là, đừng với lý do “Phật Tử này cho biết là đã qua trại huấn luyện, nhưng khi hỏi trại huấn luyện gì thì không biết mà bảo để về nhà lấy chứng chỉ xem lại. (Quý vị xem lại Phật Từ có tên Thái Thị Lệ Quyên – PD. Đồng Mầu).” mà có ý mỉa mai khi viết : “Một “Phật Tử” từ Bình Thuận” (chú ý từ Phật tử được Hoàng Kim đặt trong dấu ngoặc kép – với hàm ý ngược lại với nghĩa vốn của từ này!). Một điều mà Hoàng Kim không ngờ là mình đã phỉ báng Phật pháp khi biết rằng Phật tử Thái Thị Lệ Quyên có Pháp danh Đồng Mầu mà vẫn cố tình bảo rằng Lệ Quyên là “Phật tử”. Điều này, thiển nghĩ : chắc Hoàng Kim hay chơi chữ nên có lúc chữ…chơi lại, phải không ?!

    – Thứ ba, Hoàng Kim đã đi quá xa giới hạn của một người tu Phật khi viết : “…nói về lý thì người Phật Tử hiện nay chỉ có khái niệm cơ bản và hết sức đơn giản về Đạo Phật chứ không thể có nổi một khái niệm về chiều sâu của Đạo Phật – Nông cạn, hời hợt và đâu đó có tính ép buộc a dua. Nói về thời thì rõ ràng “Đạo” không phải là lẽ sống mà trong xã hội hiện nay là “Tiền”, là công ăn việc làm, là của cải vật chất, là sự học đòi của một nền văn minh phương Tây…” . Có cần phải nói chữ nói nghĩa đến mức người đọc chẳng hiểu gì như vậy không Hoàng Kim ? Thông thường, người ta hiểu “khái niệm” là kết quả của một quá trình tư duy, mà tư duy được thể hiện bằng ngôn ngữ. Vậy Hoàng Kim đã làm bao nhiêu trắc nghiệm về “cơ bản” hay “chiều sâu” của bao nhiêu Phật tử để rồi thốt ra một kết luận đầy cảm tính, sân hận, và trịch thượng là “nông cạn”, “hời hợt”, “ép buộc a dua”?. Hơn nữa, vấn đề đề cập ở đây lại là giới hạn ở Huynh trưởng, đoàn sinh GĐPT cơ mà. Người đọc là Huynh trưởng hay Đoàn sinh GĐPT đã thấy và đã phần nào nhận ra được ở phản hồi của bạn một ý muốn khẳng định sự “khế lý’, “khế cơ”, “tuỳ thời”, “tuỳ duyên” đúng đắn của “phía những Huynh Trưởng, Phật Tử sau 1981 sinh hoạt theo GHPGVN”. Đó là cách suy nghĩ của Hoàng Kim, ai có nói gì mà Hoàng Kim lại viết : “thì họ bị “kỳ thị” bị nhạo báng, bị cho rằng theo “Cộng sản” mà cái tư tưởng đó đến các thế hệ mới cũng như một số Phật Tử “lớn tuổi” vẫn còn, nhưng họ không biết cộng sản là gì mới đau chứ, họ vẫn tôn vinh xã hội, họ vẫn sống cùng một xã hội, họ cũng được sự bảo trợ của một xã hội, sống trong cùng một hệ thống chính trị xã hội nhưng lại “kỳ thị” theo kiểu kỳ thị tôn giáo.”. Ai kỳ thị ai, chính Hoàng Kim khi viết lên những lời trên thì cũng chính Hoàng Kim đã biết rõ, không nên nói ra chỉ thêm đau lòng (cũng xin nói rõ: rất cám ơn Hoàng Kim đã nói hộ mọi người : “Nhưng các anh chị quên rằng giá trị dù sống ở đâu, người Phật Tử thời nào hy sinh vì đạo pháp đều được trân quý như nhau.”).

    – Điều thứ tư, Hoàng Kim viết: “Chúng ta cần thiết phải xem xét lại tổ chức GĐPT của chúng ta, chúng ta cần thiết phải “hội nhập” để có được cơ hội tốt nhất nhằm thực hiện tốt “Mục đích GĐPTVN”.” . Xin hỏi: chúng ta cần thiết phải xem xét lại tổ chức GĐPT của chúng ta là xem xét về mặt nào hả Hoàng Kim ? Hoá ra, Phân ban GĐPT bao nhiêu lần thay đổi Nội quy – Quy chế gốc của tổ chức GĐPTVN vẫn chưa thoả mãn hay chưa chịu dừng sao ? Còn việc “chúng ta cần thiết phải “hội nhập” để có được cơ hội tốt nhất nhằm thực hiện tốt “Mục đích GĐPTVN” ” thì xin thưa, như trên phần đầu đã nôi, xin Hoàng Kim hãy bỏ dấu ngoặc kép bao quanh từ hội nhập đi để đường đường chính làm một Phật tử chính danh, từ từ, tinh tấn và dũng mãnh tiến lên! Đã là một Huynh trưởng hay Đoàn sinh GĐPT thì phải sống trong sạch từ thể chất đến tinh thần, từ lời nói đến việc làm đúng như lời của HT Thích Minh Châu đã từng dạy (nếu không nhầm) đó là: Sống với lý tưởng không phải là một chuyện dễ, …là sống với chướng nghiệp của chính mình,… sống trái với quan niệm thông thường của người đời…Hơn nữa, cũng cần khẳng định : người Huynh trưởng GĐPT chỉ biết đem lý tưởng, mục đích của mình đi vào đời, phụng sự cuộc đời (chứ không phải ngược lại) một cách bất vụ lợi và chẳng bắt đầu bằng một điều kiện nào.

    – Cuối cùng, Hoàng Kim viết: “Quay trở lại việc tổ chức trại. Tại sao trại bị bắt ngừng? Tại sao một số trại khác vẫn sinh hoạt tốt. Cái cốt lõi không phải là họ khó dễ gì với chúng ta. Mà điều quan trọng khi anh sống trong một xã hội nào đó thì anh phải tôn trọng luật pháp của xã hội đó. Ví như nhà của anh, khách vào nhà anh thì không thể vào ngay buồng nhà anh để ngủ, họ muốn ngủ thì phải được sự đồng ý của anh chứ, đó là tôi nói theo kiểu dân dã.” Sẽ dứt khoát không đồng ý với ví dụ của Hoàng Kim. Ở đây Hoàng Kim rơi vào kiểu lý luận “Thấy cây mà không thấy rừng”, “Biết một mà không biết hai”: một ví dụ mới “hồn nhiên” làm sao ấy, ai là “chủ” mà “ai” là khách trong trường hợp này? Nhắc cho Hoàng Kim để tỉnh ra mà nói cho đúng vấn đề: chủ là nhân dân (làm bất cứ chuyện gì pháp luật không cấm), khách là cán bộ chính quyền, công an, dân phòng (chỉ làm những gì pháp luật cho phép); còn nếu nói theo kiểu “dân dã” như Hoàng Kim nói thì chủ khu du lịch mới là “chủ” và Ban quản trai của GĐPT Hàm Tân và chính quyền đều là khách. Ấy vậy mà Hoàng Kim thấy bất bình đẳng chưa, khi một trong hai “ông” khách đã đến nạt ông”chủ” khu du lịch mất hồn !?? Muốn nói thêm về “nguyên tắc xã hội” cùng với Hoàng Kim nhưng sợ nói không đúng họ cười!!!

    Chào tinh tấn. Mọi cái đều vô thường như Đức Phật dạy. Xin hỷ xả và hoan hỷ!

  4. Nguyễn Thế Hoàng on

    Chào Hoàng Kim !

    Qua bài viết của HK, chúng tôi có một số nhận định:

    “Đức Phật lúc tại thế cũng phải tùy thời, tùy duyên mà nói Pháp, tùy lúc mà hóa độ chúng sanh. Đó là tính khế lý, khế cơ”

    Chúng tôi đã thực hiện đúng ý của HK đấy chứ: “tùy thời, tùy duyên, tùy lúc”. Chúng tôi chỉ thực hiện và nói với ACE chúng tôi, những người có ý thức về đạo pháp – dân tộc. Chúng không tìm đến những người vô thần – vô minh để nói

    “Nói về lý thì người Phật Tử hiện nay chỉ có khái niệm cơ bản và hết sức đơn giản về Đạo Phật chứ không thể có nổi một khái niệm về chiều sâu của Đạo Phật – Nông cạn, hời hợt và đâu đó có tính ép buộc a dua. Nói về thời thì rõ ràng “Đạo” không phải là lẽ sống mà trong xã hội hiện nay là “Tiền”, là công ăn việc làm, là của cải vật chất, là sự học đòi của một nền văn minh phương Tây…Tôi không có ý chê tuổi trẻ mà đó là một nhận thức thực tế”

    Tu học Phật pháp làm gì có khái niệm, mà phải ngộ nhập, có tu, có học, có thực chứng

    Cái nhìn của HK rất đúng, bởi vì cái thấy cái hiểu biết hời hợt nửa vời, chưa thẩm thấu đến nơi đến chốn như HK về Đạo Phật kỳ vỹ, thì làm sao hướng dẫn được một số tuổi trẻ đàn em của mình, cho nên mới sản sinh những hình đồng, dẫn đến tệ nạn Phật giáo tràn lan như hiện nay

    HK không nên xem thường tuổi trẻ. Tuổi trẻ VN hôm nay có tuệ giác, có chánh kiến, nhận thức công lý, biết gát mình qua một bên, xã kĩ vị tha, sẵn sàng đối mặt với thực tại, vượt khó để hoàn chỉnh nhân cách vượt trội
    “ Một “Phật Tử” từ Bình Thuận vào học tại ĐH Lâm Nghiệp cơ sở 2 tại Trảng Bom, Đồng Nai, khi được giới thiệu tôi khá bất ngờ, Phật Tử này cho biết là đã qua trại huấn luyện, nhưng khi hỏi trại huấn luyện gì thì không biết mà bảo để về nhà lấy chứng chỉ xem lại. (Quý vị xem lại Phật Từ có tên Thái Thị Lệ Quyên – PD. Đồng Mầu)”

    Với cái hiểu biết nửa mùa của HK, nên mới gặp phải một nữ Phật Tử đồng bệnh tương lân, để rồi vội vàng áp đặt quy chụp đổ đồng cá mè một lứa

    Thái Thị Lệ Quyên – PD. Đồng Mầu, có lẽ chúng tôi chưa biết được hết, yêu cầu HK cung cấp thêm thông tin về đơn vị sinh hoạt, cư trú địa phương nào

    “Chúng ta cần thiết phải xem xét lại tổ chức GĐPT của chúng ta, chúng ta cần thiết phải “hội nhập” để có được cơ hội tốt nhất nhằm thực hiện tốt “Mục đích GĐPTVN”

    GĐPTVN là một tổ chức giáo dục, dấn thân, nhập thế, sinh hoạt giữ đời thường, trong lòng xã hội, vươn lên từ tục đế. Bản thân GĐPTVN đã hội nhập. GĐPTVN không tìm cơ hội, để nối giáo – nô dịch

    “Chúng ta cần thiết xóa bỏ những tư tưởng cực đoan, bảo thủ, những tư tưởng cố chấp để đồng tâm hiệp lực nhằm thực hiện tốt nhất “mục đích GĐPTVN”

    Ai bảo thủ, ai cực đoan, chỉ cỏ độc tài độc quyền thống trị, lo sợ vu vơ các tổ chức dân sự, các tư trào văn hóa, có ảnh hưởng rất lớn trong quần chúng, có khả năng làm lung lay chiếc ghế ảo vọng

    “64 năm GĐPTVN là một niềm tự hào của người Phật Tử VN và cũng gần bằng chừng ấy năm đau khổ. Trước 1975 hầu hết thời gian dùng cho đấu tranh và đấu tranh tôn giáo, những năm sau giải phóng do yếu tố lịch sử để lại chúng ta tạm thời “hoạt động bí mật” đến 1981, Giáo Hội PGVN ra đời thì xảy ra cảnh “nồi da xáo thịt”. Một số thì lý tưởng, sống trong hào quang của cái gọi là chiến thắng một thời đối với Ngô Đình Diệm, ánh hào quang của các anh Như Lê Đình Thám, anh Võ Đình Cường và các Phật Tử hy sinh vì chánh pháp 1963. Nhưng các anh chị quên rằng giá trị dù sống ở đâu, người Phật Tử thời nào hy sinh vì đạo pháp đều được trân quý như nhau”

    Nói như vậy, cho thấy rằng HK chưa hiểu hết, cố ý hạ thấp giá trị lịch sử GĐPTVN. Lịch sử GĐPTVN chưa bao giờ phủ nhận những công đức hy sinh to lớn vì chánh nghĩa của thế hệ hôm nay

    Năm 1938, tại Huế, Ban Quản Trị Hội An Nam Phật Học, gồm có: Lê Đình Thám, Nguyễn Khoa Toàn, Bửu Bác, Lê Thanh Cảnh, Trợ Dư, Tôn Thất Tùng, nhận thấy hội đủ điều kiện thuận lợi hình thành tổ chức “Ban Đồng Ấu Phật Giáo”. Song hành với việc hình thành Ban Đồng Ấu, Ban Quản Trị thành lập Đoàn Thanh Niên Phật Học Đức Dục. Sau lần họp bạn năm 1948 – 1949 đổi thành danh xưng Gia Đình Phật Hóa Phổ. Năm 1951, tại cuộc hội thảo và trại huấn luyện Kim Cang, danh xưng Gia Đình Phật Hóa Phổ được thống nhất cải đổi thành danh xưng Gia Đình Phật tử Việt Nam

    Tính từ các tổ chức tiền thân, đến thời điểm này, 2015, GĐPTVN đã có mặt trên đất nước VN được 77 năm
    “Về phía những Huynh Trưởng, Phật Tử sau 1981 sinh hoạt theo GHPGVN thì họ bị “kỳ thị” bị nhạo báng, bị cho rằng theo “Cộng sản” mà cái tư tưởng đó đến các thế hệ mới cũng như một số Phật Tử “lớn tuổi” vẫn còn, nhưng họ không biết cộng sản là gì mới đau chứ, họ vẫn tôn vinh xã hội, họ vẫn sống cùng một xã hội, họ cũng được sự bảo trợ của một xã hội, sống trong cùng một hệ thống chính trị xã hội nhưng lại “kỳ thị” theo kiểu kỳ thị tôn giáo.

    Qua đây, chúng tôi đã biết HK là ai rồi, đang bảo vệ cho ai rồi. “Ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Đáng thương thay!!!

    “Một số Phật Tử sau 1975, bỏ nước đi định cư ở nước ngoài theo thời cuộc đó là một lẽ tất yếu, nhưng họ mang theo tư tưởng một tôn giáo chống đối một nhà nước mới là kẻ tự phỉ báng lấy mình mà lúc nào cũng rêu rao yêu nước, Phật Tử thuần thành, nhưng họ quên rằng những bài viết, những tư tưởng bảo thủ của họ là một chướng duyên rất lớn cho Phật Giáo nước nhà nói chung và GĐPTVN nói riêng hay không. Họ có bao giờ nghĩ rằng việc làm của họ là không thể thay đổi được hệ thống chính trị của VN mà ngược lại còn tạo ra tâm lý coi thường Phật Giáo của chế độ hay không. Đó là chỉ là quan điểm “thiển cận” của tôi thôi, quý vị hoan hỷ xá tội cho”

    Đúng, đó chỉ là một quan điểm thiển cận. Phải có cái nhìn sâu sắc bao quát hơn, mới thấy được hết giá trị đích thực. Sau năm 75, nếu không có Chư Tôn đức, không có quý AC H.Tr rời nước ra đi, nhờ vậy mà PGVN, GĐPTVN mở rộng khắp toàn cầu. Người ra đi vì ưa chuộng tự do, bảo vệ tự do, nhờ có những đồng đô la hóa VN, nhờ có những đồng đô la cứu trợ này mà được tôn vinh là Việt Kiều yêu nước. Chỉ có những ai đã được nhuộm đỏ, thì phải nô dịch thừa sai chăm lo bảo vệ thêu dệt ảo tưởng cuồng vọng

    “Quay trở lại việc tổ chức trại. Tại sao trại bị bắt ngừng? Tại sao một số trại khác vẫn sinh hoạt tốt. Cái cốt lõi không phải là họ khó dễ gì với chúng ta. Mà điều quan trọng khi anh sống trong một xã hội nào đó thì anh phải tôn trọng luật pháp của xã hội đó. Ví như nhà của anh, khách vào nhà anh thì không thể vào ngay buồng nhà anh để ngủ, họ muốn ngủ thì phải được sự đồng ý của anh chứ, đó là tôi nói theo kiểu dân dã. Chứ nói theo đúng nguyên tắc xã hội thì anh là người thiếu văn hóa. Văn hóa ở đây không phải là sự truyền bá văn hóa hay quan điểm tôn giáo… mà văn hóa ở đây có nghĩa là những chuẩn mực những quy định của xã hội. Người Anh Quốc lái xe bên trái còn người Việt lái xa bên phải, người Việt sang Anh Quốc thì không thể lái xe bên phải được mà phải lái xe bên trái thì đó phù hợp với quy định, với luật pháp của nước sở tại vậy”

    Chúng tôi là công dân VN, giấy tờ tùy thân do nhà nước VN cấp, moi nhu cầu kinh tế sinh hoạt gia đình cá nhân đều nằm trong khuôn khổ pháp luật. HK tước quyền công dân của chúng tôi từ lúc nào vậy, mà lộng ngôn: “Phải tôn trọng luật pháp của xã hội”

    “Tại sao một số trại khác vẫn sinh hoạt tốt”, bởi vì nó khác, nó là thừa sai, nên được bảo kê. Đây là bất công, không bình đẳng, không dân chủ, không tôn trọng nhân quyền

    HK nói chúng tôi không theo đúng nguyên tắc xã hội, quy chụp chúng tôi thiếu văn hóa. Ai thiếu văn hóa? Năm 2002, BHD Bình Thuận tổ chức Liên trại A Dục – Huyền Trang, cán bộ nhà nước gợi ý, chúng tội xin phép, sau khi nhận được chỉ đạo thống nhất của UBND tỉnh, UBND huyện ra quyết định cho phép. Cũng từ những con người này đến năn nỉ chúng tôi xin thu hồi giấy phép. Cũng với vở tuồng tráo trở này, năm 2012 trại Lục Hòa Bình Thuận lại tái diễn, cấp phép, rồi đưa quân ngăn chận, buộc phải giải tán. Những hành vi nêu trên là có văn hóa là phá vỡ hay tôn trọng luật pháp ?

    “Việc các anh tổ chức trại Anoma – Nilien bị ngưng thì các anh phải xem lại việc làm của mình đã đúng hay chưa? Tại sao bị cấm? Các anh có bao giờ đặt câu hỏi cho chính mình là tại sao không? Có bao giờ tìm các anh tìm ra phương pháp giải quyết vấn đề chưa?…”

    Qua các nhận định mà chúng tôi đã nêu trên, HK đã ngộ ra được điều gì chưa ?

    Cũng là Anoma – Nilien, cũng là trại huấn luyện. Hay là trong các trại huấn luyện của các anh đã lai căng biến chất, mang tính chính trị, nhằm mục đích phục vụ cho giai cấp thống tri, nên được bảo kê. Còn truyền thống chúng tôi, gần một thế kỷ trôi qua trước sau như nhất, thì được quan tâm chiếu cố chặt chẽ !

    “Một khi con người tiến bộ, xã hội tiến bộ thì cần thiết các anh cũng nên xem lại mình, cái gì không còn phù hợp với thời cuộc thì bỏ đi, cải tiến để phù hợp và thích nghi với hoàn cảnh các anh ạ. Các anh khinh thường một số cán bộ xã hội thiếu trình độ, thoái hóa, biến chất. Thì các anh cũng nên xem lại mình. Một số anh chị cao niên, một số anh chị trung niên vì yếu tố lịch sử để lại các anh chị chỉ có kiến thức về Phật pháp mà thiếu kiến thức về Thế gian pháp, qua đó có thể chỉ tin vào Đạo Phật một cách mù quáng. Tai hại hơn là nhiều Huynh Trưởng cao niên trung niên được xếp thọ cấp, mang trên vai một vài hạt Bồ đề thì không còn nhìn thấy “trời trăng” đâu cả. Ngược lại còn làm “tay sai đắc lực” cho một số Huynh Trưởng bảo thủ, hiếu thắng phá hoại tổ chức mà thôi.

    “Điều tốt nhất bây giờ các anh nên nhìn nhận thực tế khách quan. Xem xã hội hiện tại như là một phương tiện để phát triển tổ chức GĐPT mà thôi”

    Một khi con người tiến bộ, thì xã hội tiến bộ và ngược lại. Bởi vì có con người tiến bộ, có ý thức nhân bản, không thể áp đặt những giáo điều thời trung cổ để ngu dân, cúi đầu cuồng tín tuân phục những chủ thuyết ảo tưởng mơ hồ. Tu học đạo đức sống, có tinh thần dân tộc, bảo vệ chánh pháp, lại được coi là không còn phù hợp, vậy các anh đang học cái gì vậy!…

    Chúng tôi có tu có học có trình tự, được xếp cấp căn cứ trên công hạnh, có thâm niên sinh hoạt, sẵn sàng hy hiến vì tổ chức. Chúng tôi chưa bao giờ phản bội tổ chức, chưa bao giờ thừa sai nối giáo, gà nhà bôi mặt đá nhau, chưa bao giờ phản bội dân tộc, bán mình nô dịch cho thế lực vô minh. Chúng tôi chưa bao giờ tổ chức trại mạc ào ạt, gom góp số lượng cho đông, thiếu thực chất, phong cấp cho nhiều tranh chấp hơn thua. Xã hội không phải là phương tiện để làm bàn đạp cầu vinh. Không phải vì muốn phát triển Phật giáo – phát triển GĐPTVN, mà phải với tấm lòng từ bi thiết tha hòa nhập cộng đồng, góp phần làm thăng tiến xã hội

    Chúc HK sức khỏe, thân tâm thường lạc. Một mùa xuân Di Lặc vạn sự cát tường

    Nguyên Kim – Nguyễn Thế Hoàng

  5. Nguyễn Anh Tuấn on

    Anh Hoàng Kim thân mến tôi là người không thích nói nhiều tôi chỉ muốn mượn lời của anh mong anh trả lời chính lời của anh. Ok?

    – Nói về lý thì người Phật Tử hiện nay chỉ có khái niệm cơ bản và hết sức đơn giản về Đạo Phật chứ không thể có nổi một khái niệm về chiều sâu của Đạo Phật – Nông cạn, hời hợt và đâu đó có tính ép buộc a dua. Nói về thời thì rõ ràng “Đạo” không phải là lẽ sống mà trong xã hội hiện nay là “Tiền”, là công ăn việc làm, là của cải vật chất, là sự học đòi của một nền văn minh phương Tây… như vậy chính anh đã là người ngu khi nói câu này mà không biết thẹn sao anh ?Vậy kể cả PHẬT GIÁO VIỆT NAM CŨNG NẰM TRONG THÀNH PHẦN NÀY SAO ANH ?Mà trước tiên trong đó có cái tên HOÀNG KIM nào đó đó…

    – Thứ hai: …nhưng họ không biết cộng sản là gì…? Vậy anh biết và hiểu rỏ cộng sản là gì chưa nào….? mà anh cho người khác không hiểu biết? Anh dám chắc người nào hể là cộng sản đều hiểu rõ cộng sản là gì thì mỗi khi có việc gì xảy ra với họ hoặc chính cả bản thân anh thì đừng bao giờ anh mở miệng kêu là trời ơi nha…. vd (nhà anh có việc nguy khó, bức bách…) thì lúc này đừng bao giờ mở miệng kêu là trời ơi… mà phải kêu lên rằng cộng sản ơi, nhà nước ơi, nhân dân ơi… chính phủ ơi… tại sao những con người đó trong đó có cả anh chỉ kêu trời ơi… là sao? Thì bây giờ ai hiểu ai anh quá rỏ rồi phải không anh Hoàng Kim?

    – Tôi không có thời gian để tranh luận những ý đồ đen tối tôi nhọ những người khác như anh – anh bôi nhọ người khác y như anh ngửa cổ lên trời phun nước bọt – nước bọt tự rớt trúng anh mà thôi… thằng khùng nhƯ tôi nói như vậy đó mong anh hoàng kim hay hắc kim gì đó tự mình xem lại.

  6. Bổn Phong on

    Muốn lặng nhưng khi đọc được các phản hồi của truclam và Nguyễn Thế Hoàng thì quay trở lại để nói lời đồng tình cao với hai phản hồi này. Các anh (chị) làm Lam viên Bình Thuận cảm kích. Chúc truclam và Nguyễn Thế Hoàng năm mới an lạc.

  7. Phan Lê Hoàng on

    Chào anh Hoàng Kim. Qua phân tích “khế thời” của anh, sao nghe tưởng như những lời Devadatta của thời nào. Rất tiếc là trong chương trình tu học GĐPT, chư vị tiền nhân chưa đưa vào những gì về CS, nên không ai biết CS là gì & may mắn thay chỉ có anh biết & phân bua giúp ! Xin thưa anh, rất nhiều quốc gia khác cũng đã biết CS là gì rất lâu rồi đã từ bỏ hết thưa anh.
    Có cái anh chưa chịu biết, VN là một quốc gia thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ, mà sao chính quyền tỉnh Bình Thuận lại không tôn trọng tự do tín ngưỡng, sinh hoạt tôn giáo (GĐPT đang tu học trong chùa) ? Những em thanh thiếu nhi tu học thuần túy, có chủ nhà (Thầy trụ trì chùa) chịu trách nhiệm, họ vi phạm pháp luật là vi phạm cái gì ? Nếu ai phạm pháp thì anh kêu họ đến bắt đi, sao không bắt mà đòi giải tán ?! Phải chăng nhà tù đã chật cứng, hết có chổ để bắt ? Anh có thấy vô lý không, khi dạo đức xuống cấp cả xã hội báo động, nhà tù không còn chổ chứa, đang xin xây thêm. Vậy mà tôn giáo đang tu học & giảng dạy đạo đức cho tín đồ để trở thành những Phật Tử chân chánh (!), những công dân tốt cho xã hội, thì các anh đến giải tán !?

  8. Phước Khôi on

    Đã phạm pháp thì nhốt về đồn luôn đi, làm gì mà phải vô giải tán?
    Tội gì, điều mấy thì nói ra, còn ko thì đừng có mà làm trò hèn hạ.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.