Con để dành phòng khi đau ốm

Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn khôn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gửi về cho bà một lá thư và 200 USD để tiêu dùng. Hết xuân này đến xuân kia, cô con gái luôn viện cớ này cớ nọ, không chịu về thăm người mẹ thương yêu.

Khi người mẹ mất, cô về làm đám tang mẹ rất to nhưng tuyệt nhiên cô không rơi một giọt nước mắt. Đến khi mở chiếc rương mà bà cụ luôn để ở đầu giường, bỗng cô òa lên khóc nức nở, ôm lấy quan tài mẹ mình hét lên như điên dại: “Mẹ!… Mẹ ơi!…”

Mọi người vây quanh xem trong chiếc rương có gì làm cô thay đổi đột ngột như vậy. Thì ra đó là những tờ dollar mới toanh được buộc lại bằng dây. Và còn một mảnh giấy đã úa vàng, viết nguệch ngoạc, được dán dính lại với tấm hình cô con gái lúc mới lọt lòng:

“Tiền nhiều quá, mẹ xài không hết con à. Mẹ nhớ con lắm! Mỗi khi nghe tiếng xe ông-đa (honda) là mẹ chạy ra. Lần nào cũng không phải là con hết. Số tiền này mẹ để lại cho con, Con để dành phòng khi đau ốm nghe con.”

Cô con gái giờ đã có tất cả những gì một người phụ nữ có thể có: tiền, danh vọng, địa vị, chồng thành đạt, con ngoan. Nhưng cô đã mất một điều vô cùng quý giá, thiêng liêng: MẸ.

Sưu tầm

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb