Tu ngồi – Tu nằm

 

 

TU NGỒI, TU NẰM

Ngày xưa có một ông thầy
Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm
Lạ thay thầy chẳng thích nằm
Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền
Bao nhiêu đệ tử kề bên
Chẳng ai có được cơ duyên trọn đầy
Học theo khổ hạnh của thầy
Ba oai nghi giữ hàng ngày mãi thôi
Chỉ đi, chỉ đứng, chỉ ngồi
Không nằm chi cả. Mọi người gắng theo
Thật là khó biết bao nhiêu
Tuy nhiên đệ tử sớm chiều quản chi.

oOo

Một hôm có chú Sa-di
Từ xa lưu lạc xin về đây tu
Và xin ở lại trong chùa
Thầy nghe biểu lộ tâm từ nhận ngay
Chú xin hầu cận bên thầy
Để hòng học được cái hay đạo mầu
Hạnh tinh tấn đứng hàng đầu
Thầy vui chấp thuận, trước sau đẹp lời
Nhưng hằng đêm khi thầy ngồi
Suốt cho tới lúc sáng trời, rất chăm
Thì trò kia cũng cứ nằm
Suốt cho tới sáng, cũng… hăng vô cùng!
Thầy lưu ý thấy lạ lùng
Nhưng mà thấy chú cũng không chây lười
Luôn luôn tỉnh táo đáp lời
Thầy vừa sai bảo, chú thời làm ngay
Chu toàn bổn phận tốt thay
Thầy đâu có cớ la rầy trò đâu
Ông thầy thầm nghĩ trong đầu
Tiếc cho đệ tử trước sau tận tình
Lại thêm rất mực thông minh
Cứ nằm ỳ mãi! Tu hành uổng thay!

oOo

Cuối cùng rồi đến một ngày
Ông thầy phải dạy chú hay biết rằng:
“Chớ nên tu cái hạnh nằm
Nếu tu nằm mãi cũng bằng uổng thôi
Coi chừng thành rắn mất rồi!”
Sa di kính cẩn trả lời thầy ngay:
“Bạch thầy! Suốt cả năm nay
Nếu thầy ngồi mãi có ngày không xa
Thân hình thầy sẽ biến ra
Cũng thành con cóc thôi mà, khác đâu!”
Thầy nghe trò nói dứt câu
Tức thời chợt ngộ đạo mầu! Lành thay!

— oOo —

Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO
Thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb