Tết Trung Thu xưa và nay

 

Trung Thu xưa, những vầng trăng màu ngà, to một cách kỳ lạ, với những giải mây giăng ngang, những chiếc đèn ngôi sao lung linh nến, chiếc đầu sư tử màu sắc dữ dội… kỷ niệm lắng sâu như một đáy gương trong, không màu mè, không vồn vã, không đẩy đưa…. rất tinh khôi và bình yên…

Những ngày này năm cũ, trẻ háo hức chờ đón những món đồ chơi rẻ tiền. Khi bữa cơm tối kết thúc, trăng vừa lên, trẻ đã gọi nhau ời ời để cùng nhau ra đường ngắm trăng rồi quây quần bên mâm ngũ quả. Bánh nướng bánh dẻo chỉ đơn giản với hình con cá, con lợn… Trẻ tíu tít cùng nhau chơi những trò chơi dân gian: rồng rắn lên mây, rước đèn kéo quân, đèn ông sao, múa lân, múa sư tử… nghêu ngao những bài hát chờ đón chị Hằng.

Không chỉ riêng trẻ nhỏ, người lớn thì cặm cụi làm cho các con đèn lồng, sửa soạn mâm ngũ quả. Tôi vẫn nhớ, thuở nhỏ, mẹ thường làm cho chị em tôi con mèo từ những múi bưởi, để đem khoe với các bạn cùng xóm. Đến khi trăng lên, người lớn nhâm nhi ăn bánh, uống trà, kể chuyện chú Cuội, chuyện đời xưa cho các con. Những mùa Trung Thu ấy, thật khó phai trong tâm trí mỗi người.

Trẻ con đeo những chiếc mặt nạ ngộ nghĩnh, gõ trống đợi trăng lên cao. Đến khi vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng giữa bầu trời thì mâm cỗ được phá. Trong đêm Tết Trung Thu, trẻ cũng rất thích chơi trò rồng rắn. Đi trước là đội múa lân, đội gõ trống, trên tay cầm những chiếc đèn rực rỡ sắc màu và hình thù, hát vang những giai điệu vui tươi rộn ràng:

Ông giẳng ông giăng
Xuống chơi với tôi
Có nồi cơm nếp
Có nệp bánh chưng
Có lưng hũ rượu
Có khiếu đánh đu
Thằng Cu vỗ chài
Bắt chai bỏ giỏ…

Thêm vào đó là Ông Địa vui nhộn với cái bụng tròn, khuôn mặt phúc hậu với nụ cười rạng rỡ. Đoàn múa lân và các em nhỏ cùng nhau đi đến từng nhà chúc mừng Trung Thu vui vẻ, được các gia đình thưởng kẹo bánh. Sau khi đi hết một vòng, số kẹo bánh này lại được mọi người mang ra tổ chức liên hoan vui chung. Đêm cứ thế rộn rã cho đến khuya…

Trung Thu nay vẫn trăng tròn vành vạnh, vẫn có đèn ông sao, nhưng không khí Trung Thu không còn háo hức như trước. Người lớn thì bận rộn, chỉ cần “rút ví” là có thể có hàng loạt đồ chơi làm quà cho con. Vì thế mà trẻ con cũng không nôn nao chờ đợi Trung Thu như ngày trước.

Thay vì đồ chơi dân gian, đường phố luôn ngập tràn đồ chơi xuất xứ từ Trung Quốc, muôn màu muôn vẻ, từ rẻ đến đắt, bày bán la liệt trên các con phố, lề đường. Dọc trên tuyến phố Lương Văn Can, Hàng Mã (Hà Nội) rợp trời cờ, hoa, lồng đèn sặc sỡ, mặt nạ kỳ quái, súng ống, tóc giả, gương lược…, chẳng thiếu thứ gì.  Nhìn đồ chơi ngoại nhập được mua bán tấp nập còn những gian hàng bán đồ chơi dân gian đìu hiu, nhiều người không khỏi chạnh lòng!

 

Giờ đây mỗi lần thấy phố phường bày bán bánh Trung Thu là tôi lại thèm được nghe những bài hát đồng dao quen thuộc, thèm được thấy sắc nến lung linh của những chiếc đèn ông sao, đèn quả châu được thắp sáng từ những đôi tay bé xíu của đám trẻ ngày ấy. Lũ chúng tôi lớn lên đều đã rời xóm nhỏ tìm đến những phương trời mới, để rồi vẫn mãi mang theo hoài niệm về những mùa trăng cũ trôi vào ký ức.

Theo UNtral
Chép tại từ Facebook: https://www.facebook.com/notes/asbooks/trung-thu-xưa-và-nay/354576751296181

 

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb