Tiểu sử Tổ Hưng Hóa – Tồn Tương Thiền Sư (Nhị Tổ tông Lâm Tế – Thiền Tông Trung Hoa)


 

TIỂU SỬ

TỔ HƯNG HÓA – TỒN TƯƠNG
興 化 存 獎
(840-925)

Nhị Tổ tông Lâm Tế – Thiền Tông Trung Hoa

oOo

Ngài họ Khổng, dòng dõi Đức Khổng Tử, tổ tiên ban đầu ở Khúc Phụ (nay là Sơn Đông), sau dời đến Cam Tuyền (nay là Thiểm Tây). Ngài sinh năm Canh Thân (840), niên hiệu Khai Thành thứ 5 triều vua Đường Văn Tông. Ban đầu Ngài theo Nho học, sau đến Bàn Sơn theo Hữu Viện – Hiểu Phương xuất gia thọ Cụ-túc.

Trong pháp hội của Tổ Sư Lâm Tế, Ngài được làm thị giả, Lạc Phổ đến tham vấn. Lâm Tế hỏi:

– Ở đâu đến?

Lạc Phổ thưa:

– Ở Loan Thành đến.

Lâm Tế bảo:

– Có việc đem hỏi được chăng?

Lạc Phổ thưa:

– Mới thọ giới chẳng hội.

Lâm Tế bảo:

– Đập tan nước Đại Đường tìm cái người chẳng hội cũng không, đến nhà tham thiền đi!

Ngài đi theo sau Lâm Tế, thưa:

– Vị Tăng vừa mới đến là thành phá y hay chẳng thành phá y?

Lâm Tế bảo:

– Ta nào có quản, ngươi thành phá hay chẳng thành phá?

Ngài thưa:

– Hòa thượng chỉ giỏi đem con chim sẻ chết để dưới đất bắn, mà chẳng giỏi đem chuyển ngữ che đậy người.

Lâm Tế hỏi:

– Ngươi lại làm sao?

Ngài thưa:

– Thỉnh Hòa Thượng làm Tăng mới đến.

Lâm Tế bèn nói:

– Mới thọ giới chẳng hội.

Ngài thưa:

– Lại là tội lỗi của lão tăng.

Lâm Tế bảo:

– Lời của ngươi giấu kín mũi nhọn.

Ngài suy nghĩ, Lâm Tế liền đánh!

Chiều Lâm Tế lại hỏi:

– Hôm nay ta hỏi Tăng mới đến là đem chim sẻ chết để dưới đất bắn, hay đến trong ổ đập? Đến ngươi thốt được lời, lại hét khởi xong. Nhằm trong mây xanh đập.

Ngài thưa:

– Giặc cỏ đại bại.

Lâm Tế liền đánh!

Ngài đến hội của Tam Thánh – Huệ Nhiên được làm thủ tọa, Ngài thường nói:

– Ta nhắm phương Nam đi hành khước, một phen gặp được đầu gậy, mà chẳng từng tìm ra một người hội Phật Pháp.

Tam Thánh nghe được hỏi:

– Ngươi đủ con mắt gì mà nói thế ấy?

Ngài liền hét!

Tam Thánh nói:

– Phải là ngươi mới được.

Sau, Đại Giác nghe thuật lại, bèn nói: Làm sao được gió thổi gã đến trong cửa Đại Giác này.

oOo

Ngài đến hội Đại Giác làm viện chủ. Một hôm, Đại Giác gọi:

– Viện chủ! Ta nghe ông nói: Nhắm phương nam đi hành khước, một phen gặp được đầu gậy, mà chẳng từng tìm ra một người hội Phật Pháp? Ông cứ y vào đạo lý gì mà nói như thế?

Ngài liền hét! Đại Giác liền đánh! Ngài lại hét! Đại Giác lại đánh!

Hôm sau, Ngài đi ngang qua pháp đường, Đại Giác gọi:

– Viện chủ! Ta vẫn còn nghi hai tiếng hét của ông hôm qua.

Ngài lại hét! Đại Giác lại đánh! Ngài lại hét! Đại Giác lại đánh! Ngài nói:

– Tôi ở chỗ sư huynh Tam Thánh học được câu khách chủ, nay bị sư huynh bẻ gãy rồi, xin cho tôi pháp môn an lạc.

Đại Giác bảo:

– Cái gã mù! Đến trong ấy đã chịu thua. Cởi áo nạp ra đánh đòn một trận!

Ngay lời nói này, Ngài liền ngộ được đạo lý Tiên Sư Lâm Tế ở chỗ Tổ Hoàng Bá ăn gậy. Do vậy nên về sau kế thừa làm Nhị Tổ tông này.

oOo

Ngài khai đường, niệm hương:

“Một cây hương này vốn vì sư huynh Tam Thánh, Tam Thánh đối với ta rất ít oi; vốn vì sư huynh Đại Giác, Đại Giác đối với ta rất dư dật; chẳng bằng cúng dường Tiên Sư Lâm Tế.”

oOo

Có vị Tăng hỏi:

– Khi bốn phương tám hướng đến làm sao?

Sư bảo:

– Đánh khoảng giữa.

Tăng liền lễ bái.

Ngài bảo:

– Hôm qua đi phó trai giữa đường gặp một trận gió lớn mưa to, phải đến trong cổ miếu ẩn mình mới qua.

oOo

Ngài hỏi vị Tăng mới đến:

– Ở chỗ nào đến?

Tăng thưa:

– Ở chỗ Thiền Sư Thôi đến.

– Có đem được cái hét của Thiền Sư Thôi chăng?

– Chẳng đem đến được.

– Thế ấy chẳng phải ở chỗ Thiền Sư Thôi đến.

Tăng liền hét! Ngài bèn đánh!

oOo

Ngài dạy Chúng:

– Ta chỉ nghe ngoài hành lang hét, ở giá sau cũng hét. Các ông chớ có hét mù, hét loạn, dù cho hét được Hưng Hóa bay đến trụ trong giữa trời, lại phải rơi xuống tắt thở, đợi Hưng Hóa tỉnh lại sẽ bảo ông chưa hiện tại. Vì cớ sao? Ta chưa từng nhằm trong màn lụa đỏ để trân châu, với những người các ông hét loạn trong hư không để làm gì?

oOo

Vua Đường Trang Tông đi Hà Bắc trở về đến Ngụy Phủ dừng lại hành cung, cho sứ mời Ngài. Ngài đến, vua hỏi:

– Trẫm thâu Trung Nguyên nhận được hòn ngọc quý, chưa từng có người trả giá.

Ngài nói:

– Xin bệ hạ cho xem.

Vua lấy hai tay vuốt từ đầu đến chân. Ngài nói:

– Ngọc quý của quân vương ai dám trả giá.

Trang Tông rất vui, ban cho Ngài tử y và hiệu, Ngài đều từ chối chẳng nhận. Vua bèn tặng ngựa, Ngài nhận.

oOo

Ngài cỡi ngựa, chợt bị ngựa quăng té gãy chân. Ngài gọi:

– Viện chủ! chuốt cho ta một cái chân cây.

Viện chủ chuốt xong đem đến cho Ngài. Ngài cặp vào đi khấp khểnh chung quanh viện, hỏi Tăng Chúng:

– Các ngươi biết lão tăng chăng?

Chúng Tăng đáp:

– Làm sao mà không biết Hòa Thượng.

Ngài bảo:

– Pháp Sư què nói được đi chẳng được.

Ngài đi đến pháp đường sai Duy-na đánh chuông họp Chúng. Chúng tụ họp, Ngài bảo:

– Lại biết lão tăng chăng?

Chúng không đáp. Ngài ném chân cây, ngồi ngay thẳng thị tịch, thọ 86 tuổi. Vua sắc phong thụy hiệu là Quảng Tế Đại Sư, tháp hiệu Thông Tịch.

Tác phẩm Hưng Hóa Tồn Tương Ngữ Lục được xếp vào Cổ Tôn Túc Ngữ Lục quyển 5. Đệ tử nối pháp của Ngài là Thiền Sư Huệ Ngung.

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb