Một chiến dịch cứu trợ kỳ lạ vô tiền khoáng hậu và ngoạn mục

0

Tin bão lụt Miền Trung loang ra như một tiếng chuông báo hiểm nguy khẩn cấp…

Ban đầu ai cũng tưởng rằng bão lụt năm nay “hơi” lớn hơn mọi năm đôi chút. Thế thôi!

Ban đầu ai cũng tưởng chỉ cần theo dõi tin thời tiết để biết bão có vào vùng mình không; lụt có ngập quê mình không. Thế thôi!

Ban đầu ai cũng nghĩ hãy gọi điện thoại cho thân nhân mình xem mưa có nhiều không; gió có lớn không; bão có vào không; lụt có ngập không. Thế thôi!

Ban đầu ai cũng tưởng rằng nếu bão lụt có phần nghiêm trọng hơn thì bắt đầu sẽ có các đoàn từ thiện của các tôn giáo, tổ chức, đoàn thể quyên góp hỗ trợ dân chúng như mọi năm; bản thân mình nên có tinh thần ủng hộ cùng mọi người để thể hiện lòng bác ái, từ bi, tình nhân loại, nghĩa đồng bào. Thế thôi!

Nhưng không phải thế!
Tin dữ ngày càng dồn dập!

Vùng đồng bằng hạ lưu thì trận lụt này chưa rút, mưa lại trút xuống liên miên làm nên trận lụt khác tiếp theo; có nơi trong vòng hơn một tuần lễ mà nước ngập cao trong nhà nhấn chìm mọi đồ đạc, vật dụng đến lần thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư… Toàn bộ hoa màu cây trái cả một dãi đất Miền Trung bị dìm trong biển nước mênh mông không thấy đâu là bờ bến…

Vùng trung và thượng du thì lũ cuốn, lũ ống tràn về nhanh như điện, cầu sập, đường hư, đá rơi, núi lỡ; hết vùng này đến vùng kia bị chia cắt, cô lập với xã hội bên ngoài…

Ngày qua ngày, hết tin vùng này mất điện dài ngày, sống trong bóng tối, điện thoại cũng không còn pile để liên lạc, để cầu cứu; lại đến nghe tin khu nọ lụt kéo dài, gaz nấu cũng chẳng còn, cả gia đình đành nhai mì tôm, gạo sống!

Bên cạnh đó, thông tin làm ai nấy lo lắng hơn cả là nguy cơ từ các đập thuỷ điện, vì xả đập vốn đã là mối lo ngại lớn mỗi khi bão lũ rồi, nay lại còn nghe tin có kế hoạch có thể phải nổ mìn phá đập trước khi bị vỡ! Mà xả hay vỡ đập thì không những vùng trung du ngập lụt mà vùng đồng bằng hạ lưu cầm chắc là “lãnh trọn” thêm những “túi nước” khổng lồ trong khi đang ngâm mình trong biển nước mênh mông.

Thông tin con số người thiệt mạng, người mất tích, người bị chia cắt, cô lập không liên lạc được ngày càng tăng, dồn dập trên các phương tiện truyền thông và mạng xã hội!!!

Thế rồi!…

Cũng ầm ầm như sóng lũ vỗ bờ trong cơn lụt. Không ai bảo ai, một cuộc xuất quân vô tiền khoáng hậu đồng loạt nổ ra trong cộng đồng! Mục tiêu là… Miền Trung! Mục tiêu là những nạn nhân cơn lũ lụt! Cuộc xuất binh ấy là của những đoàn quân từ thiện, thiện nguyện tự phát ngay giữa lòng dân với lời nguyền xung trận là “Tất cả cho CỨU TRỢ ĐỒNG BÀO NẠN NHÂN BÃO LỤT MIỀN TRUNG”.

Vô tiền khoáng hậu vì cuộc xuất binh chưa từng thấy này không có tiếng trống lệnh ầm vang giục giã; không có tiếng kèn xung trận thôi thúc oai hùng; cũng chẳng có bài hịch hùng hồn nào kích thích lòng quân; lại càng chưa kịp có những bài “diễn văn” kêu gọi tha thiết hay… dài lê thê và… sáo rỗng! Thậm chí không có cả vị tổng tư lệnh cầm quân. Tất cả đều là chiến binh, và nhiều trong số họ vừa là chiến sĩ mà cũng là tướng sĩ!

Vô tiền khoáng hậu vì sự đa dạng của vật dụng cứu trợ khẩn cấp và các phương thức cứu trợ mới mẽ ngập tràn Google, Facebook, Zalo, Twitter, cũng như nhiều mạng xã hội khác (nhưng có lẽ rầm rộ nhất là trên Facebook). Từng ngày, từng giờ bên cạnh những thông tin về bão lụt; những lời kêu cứu của đồng bào giữa cơn bão lụt; những chia sẻ giúp đỡ đồng bào đang bị cô lập bởi nước lụt… là những lời kêu gọi khẩn cấp cứu viện, cứu nạn, cứu hộ và cứu trợ đồng bào!!!

Cuộc cứu trợ lần này không chỉ xuất phát bởi các tôn giáo, tổ chức, đoàn thể thường có các hoạt động từ thiện cứu giúp đồng bào; không chỉ từ các thương gia, các doanh nghiệp công và tư có lòng và “vô vụ lợi”; không chỉ do những nhân vật nổi tiếng có tâm, hay người dân bình thường nhưng có điều kiện về tài chánh lên tiếng vận động, kêu gọi và đứng ra tổ chức lạc quyên, cấp phát. Cuộc cứu trợ lần này nói không ngoa là cuộc cứu trợ mà “nhà nhà làm từ thiện, người người làm thiện nguyện”, kể cả những người, những gia đình đời sống sinh hoạt vẫn còn túng thiếu, nghèo nàn!

Cảm động làm sao những “thông báo” với lời lẽ, chữ nghĩa thật dung dị, thật thà, và nhiều thật nhiều những sáng kiến mới trên internet hằng ngày: Từ gạo, đường, mì gói, mắm muối v.v… những nhu yếu phẩm, quần áo, sách vở và tiền như thường biết, thường thấy trong các đợt cứu trợ khác; cuộc uỷ lạo khẩn cấp lần này khác hẳn với nào là nước uống đóng chai, bánh chưng, bánh tét, bánh mì, sữa trẻ em và người già; nào là thuốc trị bệnh cấp cứu, thuốc khử khuẩn, xà phòng sát trùng; nào là dầu gió, áo mưa, áo lạnh, khăn quàng cổ, đèn cầy, đèn pile, áo phao, luôn cả bếp gaz mini kèm theo bình gaz để sử dụng cấp thời, và không biết bao nhiều thứ các đoàn thiện nguyện nghĩ ra và cũng đúng là bấy nhiêu thứ đồng bào hoạn nạn đang cần cấp bách…

Chưa hết! Facebook còn tràn ngập những thông tin các cá nhân và hội đoàn tự nguyện đưa từ một đến cả đoàn xuồng, ca-nô cứu nạn tận hai đầu đất nước cách xa nhiều trăm, nhiều ngàn cây số đổ xô về Miền Trung lũ lụt; thông tin các tổ chức, đoàn thể, doanh nghiệp và cả các cá nhân ở tỉnh này, tỉnh kia đứng ra tổ chức nấu bánh chưng, bánh tét tập thể hằng chục, hằng trăm người và số lượng bánh lên đến hằng ngàn, hằng mấy ngàn để kịp gởi ra cứu đói đồng bào giữa sóng nước không thể nấu ăn; thông tin xin tự nguyện cung cấp xe vận chuyển hàng cứu trợ miễn phí; thông tin cung ứng nhiên liệu miễn phí cho xe của các đoàn cứu trợ; thông tin chia sẻ phòng khách sạn, phòng trọ, nhà lưu trú miễn phí cho các đoàn cứu trợ; thông tin các điểm phục vụ ăn uống miễn phí cho các đoàn cứu trợ v.v… và v.v… thật không thể nào kể hết. Hơn thế nữa, sự phối hợp tự nguyện kỳ lạ và cảm động giữa người có phương tiện cứu sinh; người có lương thực cứu đói; người có hàng cứu trợ; người có phương tiện vận chuyển; người có nơi lưu trú; người có cửa hàng, nhà hàng ăn uống; người kinh doanh nhiên liệu trên đường các đoàn cứu trợ đi qua chỉ có thể nói là vô cùng “vi diệu”!…

Chưa hết! Một lực lượng khác khá âm thầm, có thể đa phần là người không có thời gian đi lại vì công việc gia sự hay công sở; hoặc chưa quen hoạt động tổ chức cứu trợ thiện nguyện; hoặc không có khả năng tài chánh; và hoặc cũng có thể là do đã có mục tiêu xác định rõ ràng về phương cách hỗ trợ đồng bào. Họ gồm đủ thành phần, đủ ngành nghề, mọi lứa tuổi… ngày đêm “ăn nằm” trên internet hay sóng 3G, 4G với chiếc những chiếc laptop, desktop, thậm chí là chiếc điện thoại thông minh (smartphone). Họ liên tục và không mệt mỏi truyền tải những thông tin khẩn cấp của bão lụt; chia sẻ nhanh chóng và rộng rãi đến cộng đồng và các đoàn toán cứu nạn những tiếng kêu cứu của đồng bào kẹt trong vùng lụt tại những nơi bị chia cắt, cô lập; chuyển tiếp những thông tin các nhà hảo tâm tự nguyện cung ứng đủ mọi nhu cầu, mọi thứ nhu yếu miễn phí đến các đoàn cứu nạn, cứu trợ đang trong vùng lụt, đã trên đường đi vào vùng lụt hay đang chuẩn bị lên đường. Lực lượng vô hình này có khi còn ngăn chặn được những luồng thông tin thất thiệt gây hoang mang cho cộng đồng trong cơn khủng hoảng bởi thiên tai; có lúc còn đưa ra những đề nghị thiết thực và hữu ích cho đồng bào nạn nhân và các đoàn cứu trợ.

Vẫn chưa hết! Những nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ, người làm film, làm videoclip ngắn, bằng chuyên môn và đam mê của mình cũng âm thầm sáng tác, phổ nhạc, biên tập, xử lý, trình bày những bài thơ, bản nhạc, đoạn clip hết sức thực tiễn, kịp thời để cùng chia sẻ yêu thương với đồng bào hoặc khích lệ những người thiện nguyện, những đoàn cứu sinh, cứu trợ…

Tất cả, tất cả đúng là MỘT CHIẾN DỊCH CỨU TRỢ VÔ TIỀN KHOÁNG HẬU & NGOẠN MỤC! Xin dành tặng cho toàn thể đồng bào nạn nhân, những người ngày đêm lặn lội xung trận hay âm thầm hỗ trợ đồng bào và những đoàn quân xung trận triệu triệu đóa hoa hồng thắm tình đồng bào, dân tộc./.

THƯ VIỆN GĐPT

Share.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.