Chẳng được, không nói

 

 

CHẲNG ĐƯỢC, KHÔNG NÓI

Thiền Sư Đạo Phu quê ở Vĩnh Gia, Ôn Châu, có lần tham bái Thiền Sư Tuyết Phong – Nghĩa Tồn. Vừa gặp mặt, Thiền Sư Tuyết Phong hỏi:

– Ông người ở đâu?

Đạo Phu đáp:

– Ôn Châu.

– Vậy là ông và Thiền Sư Nhất Túc Giác (Huyền Giác) cùng quê.

Đạo Phu không biết mình và Huyền Giác là người đồng quê Vĩnh Gia nên hỏi lại:

– Nhất Túc Giác là người ở đâu?

Thiền Sư Tuyết Phong biết Đạo Phu quê mùa dốt nát, bèn trách:

– Tốt! Tốt! Lẽ ra phải đánh ông một gậy nhưng hôm nay tạm tha lỗi ông.

Có một hôm, Thiền Sư Tuyết Phong tập họp đại chúng khai đường thuyết pháp: “Chân lý tuyệt đối trùm khắp một cách rõ ràng”. Thiền Sư Tuyết Phong chỉ nói một câu này rồi im lặng, đại chúng cả núi đều không hiểu ý Ngài.

Đạo Phu từ trong đại chúng bước ra hỏi:

– Thế nào là chân lý tuyệt đối trùm khắp một cách rõ ràng?

Tuyết Phong quở:

– Ông nói cái gì?

Đạo Phu kính cẩn đứng nghiêm trang. Thiền Sư Tuyết Phong thấy đại chúng im lặng, nói lại: “Việc trong tông thừa từ trước là chân lý tuyệt đối trùm khắp một cách rõ ràng”.

Đạo Phu nghe xong, tức khắc quỳ xuống chấp tay nói:

– Đạo Phu từ lúc đến núi này trải qua mấy năm mà chưa nghe Thiền Sư từ bi chỉ dạy như thế.

– Trước giờ không có nói như thế, mà nay lại nói, đối với ông có chướng ngại chăng?

– Chẳng dám! Thiền Sư bất đắc dĩ mới nói.

– Không. Đó là ông khiến ta phải nói.

Từ đây thầy trò khế nhập, dưới tòa của Thiền Sư Tuyết Phong lại có một thiền nhân./.

 

 

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb