Chuyện Phật đời xưa – Tác giả: Đoàn Trung Còn

Tập sách được học giả Đoàn Trung Còn biên soạn cách đây non nửa thế kỷ từ nhiều nguồn trong Phật giáo, chủ yếu là Kinh Bản Sanh và Đại Bát Niết-bàn…

Nơi cư trú mới của thần cây

Một ngày trời đất mịt mùng
Bão giông đang thổi tới vùng này đây
Gió to, sấm sét giăng đầy
Xum xuê to lớn nên cây đổ nhào
Thần không nơi tựa thân vào
Lá cành rơi gãy ào ào tung bay…

Thân cây mọc nghiêng

Mỉm cười Phật dạy ung dung:
“Con người cũng giống cây thông vô ngần
Chúng sinh khi sống thành tâm
Hướng về cửa Phật nguyện thầm thiết tha
Hướng về ‘tịnh thổ’ thăng hoa…

Nước mắt người tu hành

Con người ở khắp mọi nơi
Nếu chưa giác ngộ mà rồi chết đi
Nào đâu giải thoát được chi
Mãi còn quanh quẩn thảm thê luân hồi
Trong vòng sinh tử nổi trôi
Xa bờ giác ngộ, xa nơi Niết Bàn…

Vua A-xà-thế sám hối

Từ nay đại vương hãy lấy chính pháp trị dân, đừng làm điều phi pháp nữa. Nên lấy đức cải hóa dân, đừng nên bạo tàn. Nếu đại vương nhân từ thì danh thơm tiếng tốt sẽ lan truyền bốn phương, đại vương sẽ được chúng sinh tôn kính, không muốn phục tùng cũng không được…

Đầu và đuôi rắn tranh cãi

Đuôi đâu có mắt để nhìn
Lần mò bò tới qua bên kia đường
Thấy đâu hầm lửa than hồng
Rơi vào bị đốt thảm thương quá trời
Toàn thân đều bị cháy thui
Đầu đuôi chú rắn đi đời nhà ma!

Trò vui giả dối

Ngươi trình diễn hay vô ngần
Nhưng trò vui đó muôn phần giả thôi
Toàn gian dối, chỉ nhất thời
Nên vàng ta hứa trả ngươi khác gì
Cho ngươi nghe tạm vui đi
Niềm vui cũng dối có chi thật nào…