Chuyện Phật đời xưa – Tác giả: Đoàn Trung Còn
Tập sách được học giả Đoàn Trung Còn biên soạn cách đây non nửa thế kỷ từ nhiều nguồn trong Phật giáo, chủ yếu là Kinh Bản Sanh và Đại Bát Niết-bàn…
Tập sách được học giả Đoàn Trung Còn biên soạn cách đây non nửa thế kỷ từ nhiều nguồn trong Phật giáo, chủ yếu là Kinh Bản Sanh và Đại Bát Niết-bàn…
Một ngày trời đất mịt mùng
Bão giông đang thổi tới vùng này đây
Gió to, sấm sét giăng đầy
Xum xuê to lớn nên cây đổ nhào
Thần không nơi tựa thân vào
Lá cành rơi gãy ào ào tung bay…
Hoa lòng nở đẹp vô vàn
Cùng ngồi đàm đạo, nhẹ lan hương thiền
Hai thầy tu góp lời hiền
Rạng soi đạo lý, khơi thêm trí người
Nhà vua đảnh lễ cáo lui
Mây lành đưa lối về nơi lâu đài….
Một tên cướp bất thình lình
Tay cầm vũ khí, lặng thinh, lẻn vào
Tới bên sư mới chìa dao
Đòi sư lập tức phải trao bạc tiền:
“Tiền không đưa, mạng chẳng yên
Tôi đưa sư gặp tổ tiên chuyến này!”…
Người làu thông pháp học và đọc thuộc lòng kinh điển mà không thực hành theo lời Phật dạy. Thì con người ấy tựa hồ như kẻ chăn bò, tay có đếm bò nhưng đó là bò của người khác…
Mỉm cười Phật dạy ung dung:
“Con người cũng giống cây thông vô ngần
Chúng sinh khi sống thành tâm
Hướng về cửa Phật nguyện thầm thiết tha
Hướng về ‘tịnh thổ’ thăng hoa…
Nào ngờ nạn lụt thình lình
Nước sông năm đó dâng nhanh ngập tràn
Bà con đói khổ than van
Mủi lòng trước cảnh lầm than quanh mình
Bao tiền quyên để in kinh
Ông đem cứu đói chúng sinh trong vùng…
Con người ở khắp mọi nơi
Nếu chưa giác ngộ mà rồi chết đi
Nào đâu giải thoát được chi
Mãi còn quanh quẩn thảm thê luân hồi
Trong vòng sinh tử nổi trôi
Xa bờ giác ngộ, xa nơi Niết Bàn…
Bấy giờ vua nháy mắt nhiều
Hắn bèn cũng chớp mắt theo liên hồi
Giống như in, giống quá trời
Nhà vua thấy lạ thốt lời hỏi ngay:
“Sao ngươi chớp mắt mãi đây
Bị lông hay bụi bẩn bay rớt vào?”…
Từ nay đại vương hãy lấy chính pháp trị dân, đừng làm điều phi pháp nữa. Nên lấy đức cải hóa dân, đừng nên bạo tàn. Nếu đại vương nhân từ thì danh thơm tiếng tốt sẽ lan truyền bốn phương, đại vương sẽ được chúng sinh tôn kính, không muốn phục tùng cũng không được…
Đuôi đâu có mắt để nhìn
Lần mò bò tới qua bên kia đường
Thấy đâu hầm lửa than hồng
Rơi vào bị đốt thảm thương quá trời
Toàn thân đều bị cháy thui
Đầu đuôi chú rắn đi đời nhà ma!
Ngươi trình diễn hay vô ngần
Nhưng trò vui đó muôn phần giả thôi
Toàn gian dối, chỉ nhất thời
Nên vàng ta hứa trả ngươi khác gì
Cho ngươi nghe tạm vui đi
Niềm vui cũng dối có chi thật nào…