Tâm điểm của Thiền Định (Chương VIII)

Theo quan điểm Phật Giáo, các thể loại tri thức thô thiển đều có một điểm khởi đầu và một điểm chấm dứt (sinh ra từ một nguyên nhân và chấm dứt sau đó, có nghĩa là tất cả các thứ tư duy, xúc cảm, tác ý đều là vô thường), thế nhưng đối với tâm thức tinh tế thì không có khởi điểm…

Nói với em

Tâm hồn của em càng trong sáng, thì hạnh phúc của em càng xuyên suốt; tâm hồn của em càng bất động, thì hạnh phúc của em càng vững chãi; tâm hồn của em càng đơn giản, thì đời sống của em càng thảnh thơi và không hệ luỵ…

Phật xử kiện

…Tại sao mi quấy phá hoài
Ác tâm đọa mãi làm loài quỷ thôi
Phải mau tu tỉnh cho rồi
Mới mong thoát khỏi luân hồi quẩn quanh
Quay về đường phải cho nhanh!
Quỷ kia chợt ngộ, tâm thành hoàn lương…

Tâm điểm của Thiền Định (Chương IV)

Sở dĩ phải phát huy trí tuệ hầu giúp đạt được sự trống không về sự hiện hữu nội tại, kể cả sau khi đã đạt được sự tập trung cũng vậy, bởi vì đấy là cách sẽ giúp mình loại bỏ được ý nghĩ sai lầm cho rằng mọi sự vật tự chúng hiện hữu do nơi chúng và bởi chính chúng…

Hạnh “không tranh cãi”

Chỉ có an trú trong chánh niệm, tỉnh giác, thì chúng ta mới không bị rơi vào tình trạng tranh cãi. Nếu tâm không an trú trong chánh niệm, tỉnh giác, thì sân sẽ khởi lên, khi sân khởi lên thì sẽ dẫn chúng ta đến với sự tranh cãi. Khi sân không khởi lên, thì sự tranh cãi khó mà xuất hiện trong đời sống của chúng ta…