Một đời tài hoa

0

Riêng tặng anh Quảng Hội – Lê Cao Phan

Ở thế gian người ta bảo “nắp quan định luật”, nghĩa là đời vô thường chấm dứt thì mới nên đặt bút phán phê nhau. Huống chi anh một nghệ sĩ tầm cỡ quốc gia và còn hơn thế nữa trong con tim những người yêu cái đẹp được tồn sinh trong dòng đời diệt sinh.

Khế kinh bảo: “Văn nghệ là huyễn trong ảo hóa”, “Mộng và thực chỉ một không hai”; đối chất quán bãi tha ma là biết, nên cửa thiền gọi đấy chính là: Mộng Thực Viên.

Đời nghệ sĩ là “ông Tiên” đầy quyền phép, đem sân khấu cuộc đời hiện thực lẫn tư duy qua ngôn âm, qua ngữ ý, qua màu sắc, qua âm thanh mà hình thành tác phẩm bằng đạo lý bất khả tư nghì…

Cho nên, đời nghệ sĩ không dành cho riêng ai, vì xác thân hình hài chỉ có một, mà “fan” hâm mộ bao gồm mọi tầng lớp và tuyệt nhiên không có ưu tiên, không có tên miền, kho lưu trữ và địa chỉ thường tại bao giờ.

Nghệ sĩ chân chánh là tài sản của quốc gia, cộng đồng xã hội và là tài bảo của mọi người mến kính yêu thương nên không sở cậy nơi vợ, nơi con; và hoàn toàn không bến đổ, vì tác phẩm là những thông điệp thể hiện niềm tin và kết nối trong cuộc đời.

Tưởng niệm Bách Nhật ngày anh ra đi, em viết “MỘT ĐỜI TÀI HOA” có nghĩa là đối với anh “sự nghiệp ấy không là gì tất cả” nhưng mà là thể hiện một tấm lòng đã gởi cho gió, cho mây ngàn bay giữa cuộc đời Tỉnh – Say, giữa cuộc đời Mộng -Thực, các em anh vẫn hiện thực giữa hư ảo tình trần nương vọng hiển chân.

Kính anh./.

THỊ NGUYÊN

Share.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.