HỘI ĐỒNG HUYNH TRƯỞNG để làm gì ???

0


 

Hôm Hội Thảo Huynh Trưởng cấp Tín toàn quốc tại Phật Học Viện Pháp Vân (31.10.2010) anh chị em Hội Thảo Viên đã phát biểu thật nhiều ý kiến thiết thực và giá trị nhưng cũng có không ít những ý kiến khiến các anh chị Huynh Trưởng cấp Tín nếu đang đảm nhiệm cương vị lảnh đạo tại cấp đơn vị hay cấp tỉnh lấy làm quan ngại.

Nhận xét một cách rất chung thì trong giai đoạn như hiện nay mà nghe những suy nghĩ quá đơn giản, thậm chí mơ hồ của một vài Hội Thảo Viên – mà là Huynh Trưởng ở vai trò cấp Tín – tuy chưa dám kết luận là nguy hiểm nhưng rõ ràng là đã thiệt thòi cho tổ chức, vì tuy trên chúng ta đã có hàng ngũ các anh chị cấp Dũng, cấp Tấn; các anh chị Cố vấn dù không còn sức khỏe để trực tiếp làm việc nhưng ngày đêm vẫn thao thức lo toan cho sinh hoạt đoàn áo Lam địa phương; Chư tôn túc Cố Vấn Giáo Hạnh không lúc nào không ưu tư “việc Gia Đình Phật Tử”, nhưng nếu vì thế mà cho rằng mình là Huynh Trưởng cấp dưới, cấp thấp chỉ cần thượng tuân kỷ luật và nhiệt thành công tác, các anh chị cấp trên và Ban Hướng Dẫn chỉ thị như thế nào cứ nghiêm cẩn thi hành, thì ngay từ trong tư duy, chúng ta đã không thành toàn trách nhiệm với tổ chức, với đàn em rồi vậy. Bởi lẽ trong hoàn cảnh nhân sự Gia Đình Phật Tử hiện nay, tôi tin chắc rằng rất ít trường hợp Huynh Trưởng đã thọ cấp Tín sau một thời gian mà chỉ đảm nhiệm công tác tại đơn vị, trừ phi những anh chị ấy hoặc là không nhiệt thành, hoặc khả năng hạn chế và một số ít hơn là do hoàn cảnh đặc biệt. Còn đa phần nếu không là Ban viên, Phụ tá Ban viên Ban Hướng Dẫn thì chí ít cũng ở cương vị Ban viên Ban Đại Diện Huyện/Thị hoặc điều hành Hội Đồng Huynh Trưởng; hoặc phụ trách hay đang là Bảo huynh, Bảo tỷ các Chúng tu học Huynh Trưởng … Như vậy, tiếng nói của cá nhân từng Huynh Trưởng cấp Tín tại địa phương há không có ảnh hưởng không nhiều thì ít tới sinh hoạt Gia Đình Phật Tử toàn tỉnh? Há không được Ban Hướng Dẫn sở tại lắng nghe?

Nói như thế không có nghĩa chúng ta kết luận hoàn toàn nguyên nhân là do tinh thần tiêu cực của một vài cá nhân Huynh Trưởng cấp Tín trong trường hợp nầy. Về phía Ban Hướng Dẫn, liệu chúng ta đã nhận định đúng mức vai trò người Huynh Trưởng cấp Tín thuộc quyền? đã nhận thức đầy đủ sự cần thiết và quan trọng của các Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tín, cấp Tập? hay chúng ta cho rằng mọi hoạt động của Ban Hướng Dẫn (cấp tỉnh) thì chỉ có Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tấn cố vấn và do Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tấn đề nghị Ban Hướng Dẫn nghiên cứu thực hiện? Nếu Ban Hướng Dẫn nào quan niệm như thế thì anh chị em Huynh Trưởng cấp Tín thiếu khả năng lảnh đạo là phải; rụt rè không dám có tiếng nói là phải; không thấu đáo nên nhận định mơ hồ về “tình thế Gia Đình Phật Tử” và lập trường, quan điểm của tổ chức phải kịp thời thích nghi theo từng thời kỳ thay đổi là phải; thiếu kiên định, chao đảo, thậm chí “nghỉ hưu non” khi bị áp lực (ngoại hay nội tại) là phải lắm!!!

Chúng ta cần xác định rằng: mục đích chúng ta lập nên các Hội Đồng Huynh Trưởng không phải chỉ đơn giản là làm theo yêu cầu, chỉ thị thượng cấp (như vậy là lập nên “cho có tụ” thôi sao?); để tương trợ nhau khi ốm đau, bệnh hoạn, tai nạn, ma chay (có cần thiết gì đâu vì đã có đơn vị Gia Đình Phật Tử hay Ban Hướng Dẫn, Ban Bảo Trợ rồi đó thôi!); để làm lực lượng hổ trợ Ban Hướng Dẫn khi có các Phật sự, sinh hoạt, trại mạc lớn (như vậy không làm lớn mạnh các đơn vị mà vô tình chúng ta đã “chia người” làm cho các đơn vị trực thuộc yếu đi); để tăng cường tu học (thì sao không tập trung cải thiện sinh hoạt ngay tại các Chúng tu học Huynh Trưởng trường kỳ có hơn không?); để Tu Bát Quan Trai (chưa nói đến các Đạo Tràng, không có Hội Đồng Huynh Trưởng thì Ban Hướng Dẫn vẫn tổ chức tu Bát Quan Trai riêng cho Huynh Trưởng, Đoàn Sinh được kia mà? Có khi như thế thành phần được tập trung còn rộng hơn, số lượng tham dự còn đông hơn).

Rõ ràng, lập nên những “Hội Đồng” như vậy tất chúng ta có những cao vọng thiết yếu hơn chứ không phải để tạo thêm những chồng chéo hay chi phối nhân sự không cần thiết. Các Hội Đồng Huynh Trưởng ngoài những nhiệm vụ mà tất cả chúng ta đều biết, không cần lặp lại, thì đó phải là một tập thể Huynh Trưởng (dĩ nhiên là tùy vào cấp bậc) mà Ban Hướng Dẫn có thể tham vấn nhiều vấn đề, nhiều lĩnh vực khác nhau; là một “cổng thông tin” mà Ban Hướng Dẫn có thể nghe được những phản ánh từ các đơn vị trực thuộc và hàng ngũ Huynh Trưởng thuộc cấp; là một diễn đàn mà từ đó Ban Hướng Dẫn có thể thu thập những ý kiến xây dựng, những nguyện vọng chính đáng, những đề đạt thiết thực hầu góp phần cải thiện tình hình sinh hoạt và cũng cố không những Gia Đình Phật Tử tỉnh nhà, mà nói rộng ra thì phải là sự lớn mạnh và bền vững của Gia Đình Phật Tử Việt Nam trên toàn thế giới.

Chúng ta đã từng tổ chức những Hội nghị Huynh Trưởng cấp Dũng, cấp Tấn, cấp Tín toàn quốc và Miền, đã tổ chức nhiều hội thảo Huynh Trưởng cấp Tín, cấp Tập tại tỉnh. Thế còn một hội thảo, một hội nghị Huynh Trưởng cấp Tấn, cấp Tín hay cấp Tập toàn Miền, liên Miền, Châu, liên Châu, Quốc gia, liên Quốc gia, toàn Thế giới? Tại sao không?

Chúng ta hoàn toàn có quyền có ước vọng như thế nếu những Hội nghị đó đem lại lợi ích thiết thực cho Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Vấn đề là, bên cạnh những khó khăn muôn vàn cho những Phật sự như vậy nếu có, liệu chúng ta có gặt hái được gì nhiều cho tổ chức so với công sức và ngân khoản bỏ ra? Hay cũng chỉ là kiểu “cởi ngựa xem hoa” của vài Hội thảo mà chúng ta từng tham dự? Liệu Huynh Trưởng đại biểu chúng ta sẽ đem những gì đến và đem những gì về từ những Hội nghị như vậy? và liệu chúng ta có tiên liệu được tỷ lệ bao nhiêu % sự tương đồng về tư duy, về kiến thức, về khả năng v…v… của những đại biểu là Huynh Trưởng đồng cấp? Hay tuy là đồng cấp, chung cùng một hệ thống, xử dụng cùng một Quy Chế Huynh Trưởng nhưng sự dị biệt từ mỗi tỉnh, mỗi miền, mỗi quốc gia, châu lục lại khác nhau một trời một vực? Vì suy cho kỳ cùng, thì việc xét, xếp cấp của Gia Đình Phật Tử truyền thống là kỷ càng nhất so với những “nhân bản” dị hình không chính thống, nhưng phải thừa nhận rằng vẫn có nơi khó, nơi dễ; chổ đúng, chổ chưa; khi chặt chẻ, khi rộng rãi, đơn giản…

Trở lại vấn đề ý kiến tại Hội thảo vừa qua, tôi cho rằng những anh chị em chưa thấu triệt mọi mặt tình hình Gia Đình Phật Tử Việt Nam, đưa ra một vài ý kiến nghe “ngồ ngộ” về tư cách pháp nhân, pháp lý, về danh xưng, về phạm vi quyền hạn… của Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới và Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới; đặc biệt là những ý kiến biểu hiện tư tưởng “thỏa hiệp với cái không thể thỏa hiệp” mà anh chị em nghĩ rằng đó là tinh thần Lục hòa cộng trụ của Gia Đình Phật Tử … Thú thật, đã làm cho nhiều Huynh Trưởng đồng cấp tham dự Hội thảo phải giật mình!

Điều nầy trước hết chứng tỏ khi xét chuyển hồ sơ xếp cấp Tín, Ban Hướng Dẫn tỉnh đã chỉ chú trọng đến các lĩnh vực tu học, huấn luyện, thâm niên, khả năng, nhiệt thành, và tất nhiên là có cả đạo đức, nhưng chưa thật sự nghiên cứu, nhận định kỹ lưỡng quan điểm, lập trường và tinh thần trung kiên của Huynh Trưởng đương sự.

Thứ nữa, sinh hoạt Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tín tại địa phương đã không được chú trọng đúng mực, các kỳ sinh hoạt Hội đồng có lẽ rất ít khi thảo luận, cập nhật thông tin thời sự Gia Đình Phật Tử. Hay có khi Ban Hướng Dẫn vì đa đoan Phật sự mà để cho Hội Đồng Huynh Trưởng sinh hoạt hoàn toàn tự trị, ít khi (hoặc không khi nào) các anh chị Thường vụ Ban Hướng Dẫn và các Huynh Trưởng cấp Tấn khác – vì là đã trên cấp – cùng đến tham gia sinh hoạt, nói chuyện, khuyến tấn, ủy lạo…

Tôi đã từng biết có Ban Hướng Dẫn vì trở ngại địa lý nên mỗi năm chỉ họp 2-3 kỳ, và mọi việc chỉ có Ban Thường Vụ bàn thảo và quyết định; tôi cũng từng chứng kiến những kỳ sinh hoạt Hội Đồng Huynh Trưởng mà chương trình chỉ là điểm danh, thu sinh hoạt phí; rồi kiểm điểm và hoạch định chương trình sinh hoạt cho kỳ tới nghiêm chỉnh đàng hoàng nhưng với những “công tác Phật sự”, “sinh hoạt ngoại khóa” chỉ là thăm viếng nhau trong lĩnh vực tương tế cũng như tham dự tang lễ khi Ban Hướng Dẫn điều động! Và cứ như thế – đến hẹn lại lên – định kỳ nào cũng sinh hoạt đều đều với số lượng tham dự không quá bán sĩ số. Có Hội đồng thì chỉ luôn luôn hiện diện những khuôn mặt quen thuộc (vì tinh thần nhiệt thành và chăm chỉ); có Hội đồng lại khi có anh chị nầy vắng anh chị kia và ngược lại, vì có đi sinh hoạt “cách kỳ” như vậy thì sẽ không bị “trắng sổ” điểm danh, Hội đồng không thể báo cáo Ban Hướng Dẫn là mình không tham gia sinh hoạt. Và tôi cũng đã để ý thấy không ít anh chị tham dự rất đầy đủ các kỳ sinh hoạt Hội đồng nhưng từ đầu năm đến tổng kết cuối năm không phát biểu bất kỳ một ý kiến nào, cứ hiền lành, nghiêm chỉnh chăm chú lắng nghe từ mục đầu đến mục cuối và… hồi hướng, dây thân ái ra về. Rất dễ thương! Nhưng xin chớ hiểu lầm rằng những anh chị nầy thật thà chân chất quá, không quen mạnh dạn nói năng trước đám đông. Không! họ vẫn là những Huynh Trưởng hết sức bình thường, ngoài cuộc họp hay ở nhà vẫn ăn nói lưu loát, lập luận vững chắc kia mà. Đơn giản là không nói thì khỏi sai và… khỏi mất lòng! Hơn nữa với một nội dung sinh hoạt không có gì để nói thì có nói cũng không lợi gì hơn, mà có không nói cũng chẳng hại gì ai!

Ngược lại, tôi đã được tiếp xúc và làm việc với một Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tập thôi mà ngoài những sinh hoạt định kỳ, định lệ, họ còn tổ chức được cả những kỳ trại, du ngoạn và cả những đợt công tác xã hội – từ thiện hổ trợ Lam viên rất đáng nể, 1 năm tới 2 kỳ.

Ở đây, người viết không dám có ý phê bình, chỉ trích, chê bai vì hơn ai hết, tôi tự cảm nhận bản thân mình vẫn là người còn khá nhiều khiếm khuyết mà không ít lần trong các kỳ sinh hoạt Hội đồng được anh chị em khuyên nhủ cần hạn chế những thói quen không có lợi gì cho sức khỏe và tổ chức. Ở đây xin chỉ được nêu lên – chứ không dám lạm bàn – những điều có thật để chúng ta, những Huynh Trưởng đã trót mang trên vai “một phân nữa” cấp bậc mà tổ chức tín cẩn trao cho, cùng chia xẻ những ưu tư, cùng thừ tìm những giải pháp, cùng mạnh dạn đề xuất những cải thiện – trong phạm vi có thể – cho sinh hoạt các Hội Đồng Huynh Trưởng cấp Tín ngày càng chấn hưng hầu góp phần xứng đáng của cái tập thể không nhỏ của mình cho cả một tổ chức rộng lớn là Gia Đình Phật Tử, để không phụ lòng các đàn anh cấp Tấn, cấp Dũng; không hổ thẹn với đàn em cấp Tập.

Và biết đâu, 1, 2 năm… 5, 7, 10 năm nữa… đang sinh hoạt yên bình trong cái Hội Đồng Huynh Trưởng Cấp Tín của cái thuở ban đầu lưu luyến ấy mà  “lỡ may” các anh chị Ban Hướng Dẫn bổng thương tình đề nghị “vác” thêm dùm một hột Bồ đề thì chúng ta mạnh dạn, oai hùng đưa vai trái ra nhận lảnh chứ không phải làm bộ làm tịch “em hỏng dám đâu” hay nghênh ngang đeo cấp hiệu mới lên rồi mà cứ vẫn bình thản, tà tà với công việc cũ, suy nghĩ cũ, tầm vóc cũ. Cũ như… thời cấp Tín!

Quảng Mẫn Nguyễn Quang Mai

Ghi thêm: Vì những cảm tưởng trong bài viết xuất phát từ Hội Thảo HT cấp Tín Toàn Quốc (2010) và cũng vì bản thân người viết mới chỉ là 1 “HT cấp Tín già đời” nên dù mạo muội đánh liều cũng chỉ xin dám đứng ở đúng vị trí cấp bậc để đưa ra hí luận, không to gan bạo phổi “nói leo” qua những lĩnh vực khác hay cấp khác.

Share.

Leave A Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.