Năm Hợi kể chuyện Heo trong truyện Phật Giáo: Anh em bò và chú heo con
…Đừng nên khi sống trên đời
Vội vàng ghen tức với người hơn ta
Nên tìm hiểu cho rõ ra
Giá nào phải trả để mà hưởng vui…
…Đừng nên khi sống trên đời
Vội vàng ghen tức với người hơn ta
Nên tìm hiểu cho rõ ra
Giá nào phải trả để mà hưởng vui…
…”Heo Hòa Thượng” góc chuồng kia
Đầu luôn ngóc dậy hướng về chùa trên
Thiền sư hoan hỉ vô biên
Chỉ heo thầy dạy: “Chớ nên coi thường
Muôn loài Phật tánh rõ ràng
Súc sanh nào có khác chăng con người!”…
…Khi thu thuế khéo léo thay
Dung hòa luật pháp với đầy từ tâm,
Còn khi phân phát đồ ăn
Cùng bao vật dụng cho dân đói nghèo
Chàng luôn rộng lượng đủ điều
Mọi người quý trọng, thương yêu vô cùng…
…Chân ông in dấu khắp nơi
Một ngày dừng trước lâu đài nhà vua
Cao sang, đẹp đẽ, nên thơ
Trông vừa vĩ đại lại vừa uy nghi
Thật là tráng lệ kể chi
So cùng tiên cảnh khác gì là bao…
Dân làng quả đã lầm sai
Đặt lòng tín nhiệm vào loài gian manh
Chính ông đồng lõa đồng tình
Giúp cho bọn cướp hoành hành hại dân
Giờ đây làm bộ vô can
Ngây thơ như một anh chàng cừu non…
…Làm như họ chẳng sợ ai
Trống vang từng nhịp khoan thai rồi ngừng
Ngừng xong lại trổi vang lừng
Luân phiên như vậy cướp rừng sợ ngay
Con nên theo cách đánh này
Đánh hoài không nghỉ chẳng hay chút nào…
…Đập đầu ngỗng chết lăn quay,
A La vừa tỉnh đưa tay vỗ về
Xoa đầu ngỗng, giọng từ bi
Lâm râm tiếng kệ, thầm thì câu kinh
Nguyện cầu cho ngỗng siêu sinh
Rồi sau kể rõ sự tình đầu đuôi…
Nếu bà đã hiểu đạo mầu
Mang Mười Điều Thiện truyền mau cho người
Đó là một cách tuyệt vời
Trả ơn thiết thực cho nơi cửa Thiền
Cúng dường Pháp là ưu tiên
Đạo vàng gieo hạt, tâm hiền nở hoa…
…Thử lòng bốn nạn nhân kia
Xem lời ơn nghĩa còn gì hay không
Thầy đi dọc suốt bờ sông
Gọi tên rắn, chuột để mong giúp mình,
Cả hai đều rất nhiệt tình
Kho tàng chôn giấu tâm thành chỉ ngay…
…Tại sao mi quấy phá hoài
Ác tâm đọa mãi làm loài quỷ thôi
Phải mau tu tỉnh cho rồi
Mới mong thoát khỏi luân hồi quẩn quanh
Quay về đường phải cho nhanh!
Quỷ kia chợt ngộ, tâm thành hoàn lương…