Phát Bồ-đề tâm

Tâm Bồ-đề là hạt giống sinh ra hết thảy Chư Phật; là ruộng tốt nuôi lớn các pháp trong sạch. Nếu phát khởi tâm nầy mà tu hành tinh tiến thì sẽ mau chóng thành Bồ-đề vô thượng…

Suy nghĩ chẳng suy nghĩ

Thiền tuy không phải văn tự tri giải, chủ trương chặt đứt đường ngôn ngữ, nhưng thông qua văn tự tri giải mà nắm được cốt tủy chân thật của chỗ không thể nói. Chỉ có vượt khỏi chấp trước tri thức kiến giải mới tìm được hạt châu, thể hội được thiền vị…

Ta cũng có lưỡi

Cái lưỡi biết nói năng, một lời có thể làm hưng nước, cũng có thể làm mất nước, đó là biết hay không biết vận dụng cái lưỡi thôi. Có người dùng cái lưỡi tạo tội nghiệp. Có người cái lưỡi dịu dàng như hoa sen, có người nói bậy như gai góc…

Ta chẳng phải Phật

Triệu Châu chẳng phải keo kiệt không cho gậy, chỉ là không muốn tú tài cãi bướng xin gậy. Nhất là cho tú tài một tát: “Ta đánh ông như không đánh”. Đó là cảnh cáo người học thiền mà không ngộ thiền…