Giết con cho đủ gánh
Truyện này tỉ dụ giống sao
Người tu giới luật phạm vào ít thôi
Nhưng không sám hối một lời
Ăn năn cũng tránh; tính bài dối gian
Làm như giữ giới đàng hoàng
Có ai chỉ trích lại càng ngang nhiên…
Truyện này tỉ dụ giống sao
Người tu giới luật phạm vào ít thôi
Nhưng không sám hối một lời
Ăn năn cũng tránh; tính bài dối gian
Làm như giữ giới đàng hoàng
Có ai chỉ trích lại càng ngang nhiên…
Cố Hòa Thượng Thích Chánh Trực thế danh Hoàng Văn Trung, pháp danh Tâm Trung, pháp tự Chánh Trực, thuộc dòng thiền Lâm Tế đời thứ 43; đệ tử của Đại Lão Hòa Thượng Thích Hưng Dụng…
Trên 50 năm hành đạo, mà trong đó có đến 30 năm ở vào cương vị lãnh đạo Tăng Ni, Tín Đồ toàn tỉnh, tuy công việc đa đoan nhưng việc tiếp dẫn hậu côn vẫn luôn được Ngài ưu tiên hàng đầu…
Trong quá trình hình thành và phát triển của Phật Giáo Việt Nam, dòng thiền Lâm Tế đóng một vai trò rất quan trọng. Miền Bắc Việt Nam phần lớn truyền thừa theo dòng Tào Động. Còn miền Trung vào đến miền Nam đều truyền theo tông Lâm Tế…
Muốn học Phật đạo, trước hết phải kết duyên với nhau. Chỉ có duyên mời ăn trái vải mà được ngộ đạo. Phật Pháp ở trong sự cung kính mà cầu, Tùng Duyệt cung kính đối với bậc tiền bối mà được ngộ đạo…
Cái độc đáo của sắc thái Đại Việt thể hiện ở mái chùa, tượng Phật và cả một kho di sản đồ thờ trong chùa. Cái dung dị ở đạo Phật còn thể hiện ở đôi nét hòa đồng cùng tôn giáo, tín ngưỡng khác…
Các luận về Nhân Minh vẫn nhiều, như Nhân Minh Chánh Lý Môn Luận, Hồi Tránh Luận v.v… song chỉ phân biệt riêng từng trường hợp chứ chưa hề chỉ rõ quy tắc luận lý như bộ này…
Thiền giả có giác ngộ hay không? Hãy thí nghiệm qua mới biết được. Vừa mở miệng liền biết ngộ hay không ngộ. Ngộ và không ngộ, Thiền Sư khám phá biết liền…
Ở Ba La Nại thời xưa
Có nhà giàu nọ rất ưa bạc bài
Ông thường chơi với một người
Cũng mê bài bạc, tứ thời ăn thua
Nhưng người này tính lọc lừa
Đã nhiều mưu mẹo lại thừa tinh ma…
Thế gian có một ít người
Không gần chân lý, sống đời lầm sai
Luôn gàn bướng chẳng nghe ai
Cho là giới luật Phật thời lớn lao
Lại thêm nghiêm ngặt xiết bao
Thọ trì, tuân giữ hết nào dễ đâu…