Hình cao tăng
Tể tướng Bùi Hưu vâng theo lời của Thiền Sư Hoàng Bá – Hy Vận: “Không chấp vào Phật để cầu; không chấp vào Pháp để cầu; không chấp vào Tăng để cầu, vậy phải cầu thế nào?” Vốn dĩ hình là hình, cao tăng là cao tăng!…
Tể tướng Bùi Hưu vâng theo lời của Thiền Sư Hoàng Bá – Hy Vận: “Không chấp vào Phật để cầu; không chấp vào Pháp để cầu; không chấp vào Tăng để cầu, vậy phải cầu thế nào?” Vốn dĩ hình là hình, cao tăng là cao tăng!…
Hòa Thượng thế danh là Nguyễn Hữu Duy, sinh ngày 20 tháng 11 năm Ất Mùi, niên hiệu Thành Thái (1895), nguyên quán thôn Đa Nghi, Tổng An Nhơn, huyện Phong Điền, tỉnh Quảng Trị…
Hòa Thượng Thích Giác Nguyên pháp danh Trừng Văn, pháp tự Chế Ngộ, pháp hiệu Giác Nguyên; thế danh là Đặng Văn Ngộ, sinh năm Đinh Sửu (1877) tại làng Phủ Trung, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định…
Có một hôm, Thiền Sư Tuyết Phong tập họp đại chúng khai đường thuyết pháp: “Chân lý tuyệt đối trùm khắp một cách rõ ràng”. Thiền Sư Tuyết Phong chỉ nói một câu này rồi im lặng, đại chúng cả núi đều không hiểu ý Ngài…
Có người nói rằng: “Cơm chưa chín chớ nên giỡ nắp, trứng chưa ấp đủ ngày chớ nên mổ vỏ”. Tức khắc ngay đó là một sanh mạng mới. Huệ Ngung đánh đuổi, chỉ là trứng hóa trong thời gian nở…
Lương Võ Đế tuy là một ông vua sùng đạo nhưng cũng không lãnh hội và chấp nhận nổi những ý chính trong bài thuyết pháp, một phần vì nhà vua và các quan còn chấp thủ, một phần vì lời thuyết pháp quá ư mạnh bạo, gần như sổ sàng…
Sự chứng ngộ trong thiền môn, không sợ không mở miệng, miễn là vừa mở miệng liền biết có hay không có. Thiền giả không phải mở miệng khoe tài, nói năng tùy tiện…
Thiền là giáo ngoại biệt truyền, bất lập văn tự, ông bày tỏ Phật Pháp trên văn tự bút mực, đó là giết chết chân nghĩa Phật Pháp và chôn vùi tông chỉ của ta, nên ta không xem…
Khác với giai đoạn trước đây luôn được giữ kín trong núi cao rừng rậm với những bậc thầy ẩn mình hoàn toàn không giao tiếp với thế giới bên ngoài, ngày nay với những phương tiện thông tin của thế kỷ 21, Mật tông đã được quá nhiều người biết đến…
Cổ đức không bao giờ xếp bừa người cho đủ số để có địa vị rỗng, mà phải đợi người. Người có tài đức nhưng cũng phải đợi có duyên mới bầu lên. Thủ tọa một ngôi chùa phải đợi nhiều năm, đủ thấy rằng người xưa rất thận trọng chọn người tài…