Nhị Thập Tứ Hiếu: Làm thuê nuôi mẹ (Hành dong cung mẫu)
Giang Cách mất cha thuở ấu thơ
Nhà nghèo nuôi mẹ hiếu vô bờ
Gặp thời loạn lạc thêm khốn đốn
Cõng mẹ đó đây chẳng chốn nhờ
Thoát nạn cướp đường nhờ hiếu thảo
Hạ Bì tận lực nhện xe tơ…
Giang Cách mất cha thuở ấu thơ
Nhà nghèo nuôi mẹ hiếu vô bờ
Gặp thời loạn lạc thêm khốn đốn
Cõng mẹ đó đây chẳng chốn nhờ
Thoát nạn cướp đường nhờ hiếu thảo
Hạ Bì tận lực nhện xe tơ…
Sáu tuổi thiện tâm đã lộ ra
Bao đời tích phước, giống con nhà
Theo cha đến viếng nhà Viên Thuật
Giấu quýt hằng mong biếu mẹ già
Lộ chuyện mới hay con hiếu hạnh
Chủ nhân mến khách tặng thêm quà…
Bất hạnh ngoài thân, hiếu nội tâm
Lớn khôn, biểu hiện vợ sai lầm
Tạc hình tượng gỗ dâng cơm nước
Sớm tối chăm lo mật niệm thầm
Hiếu kính Đinh Lan linh hiển lộ
Mắt tay máu lệ, rõ tình thâm…
Thái Thuận mất cha, sớm thảo ngay
Gặp thời loạn lạc lắm chua cay
Vào rừng nhặt quả phân hai loại
Tướng giặc khảo tra mới tỏ bày
Trái tốt đem về dâng hiến mẹ
Xấu ăn lót dạ đỡ qua ngày…
Bàng Thị – Khương Thi cặp vợ chồng
Tâm đầu ý hợp hiếu tình thâm
Cá tươi nước ngọt chiều lòng mẹ
Lặn lội thân cò tận bến sông
Nắng sớm mưa chiều không nản chí
Vợ hiền, dâu thảo, vẹn câu tòng…
Hiếu nghĩa đôi đường rõ khó phân!
Con còn cơ hội, mẹ một lần
Chôn con đào huyệt bày của báu
Quách Cự trời ban sạch nợ trần
Con dại, mẹ già đều được cứu
Trời cao đất rộng đãi hiền nhân…
Đổng Vĩnh bán mình chôn cất cha
Đường về Viên Ngoại gặp Tiên Nga
Bồng Lai Tiểu Thất trời ban xuống
Kết nghĩa phu thê dệt lụa là
Trả nợ hồng trần Tiên đắc đạo
Xây nền đạo đức giải oan gia…
Phụ mẫu tại đường kỵ lão gia
Bảy mươi nào dám hở môi ra
Lão Lai bắt chước làm con trẻ
Múa nhảy xuênh xoang rộn cả nhà
Áo mão đủ màu trông sặc sỡ
Dâng trà giả té, khóc oa oa…
Hiếu thuận lo toan khó nhọc tâm
Thân người da thú sợ săn lầm
Rừng sâu lấy sữa nuôi cha mẹ
Tri hiếu gia bần nghĩa cử thâm
Đàm Tử danh xưng đời mến tặng
Tâm từ ruộng phước chốn ương mầm…
Tử Lộ hàn vi tích đức dày
Đường xa vác gạo cực nào hay
Miễn sao cha mẹ canh cơm đủ
Dẫu có tan thây chẳng nhíu mày
Phú quý, vinh hoa luôn tủi phận
Song đường khuất bóng, lấy chi thay?…