Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VII – Bài 47): Bốn thể loại Bồ-tát

Có tất cả bốn thể loại Bồ-tát: trước hết là các “Sa-di Bồ-tát”, sau đó là các “Bồ-tát đang còn bước đi trên con đường”, tiếp theo là các “Bồ-tát không thoái lui” và sau hết là các “Bồ-tát trong thể dạng dharmakaya”…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VII – Bài 46): Tam Bảo

Nếu chúng ta không tạo dịp để tiếp xúc với Tam Bảo thì chúng ta sẽ không thể nào tiếp nhận được ảnh hưởng trực tiếp của Tam Bảo. Thế nhưng thật ra trên thực tế chính chúng ta phải tự mình khám phá ra ba viên bảo châu ấy cho mình…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VII – Bài 45): Kalyana-mitra hay nhưng người bạn tâm linh

Qua sự nối kết với những người cùng chí hướng có một cuộc sống tương tự với mình, thì chúng ta tất sẽ nhận được sự khích lệ, nhiệt tình và cả sự nâng đỡ tinh thần của họ…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VII – Bài 44): Các cấp bậc của người Bồ-tát

Đôi khi khá dễ cho chúng ta nhìn kẻ khác từ trên cao, và ngược lại khá khó cho chúng ta cảm phục một cách tự nhiên nếu kẻ đó có vẻ hơn mình, dù là dưới hình thức nào cũng vậy…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 43): Prajña hay năm thể dạng trí tuệ

Sự suy tư về shunyata là cách phát huy trí tuệ tốt nhất nhằm mang lại một sự thăng tiến tuần tự với các cấp bậc thâm nhập ngày càng cao hơn về hiện thực. Tuy nhiên cũng vẫn còn một phương pháp tu tập khác…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 42): Prajña paramita hay sự hiểu biết siêu việt về hiện thực

Nghĩa từ chương của chữ shunyata là sự trống không hay trống rỗng. Thế nhưng sự trống không đó không mang ý nghĩa đối nghịch với sự tròn đầy, mà đúng hơn là một thể dạng vượt lên trên tất cả mọi hình thức đối nghịch, kể cả trên phương diện ngôn từ…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 41): Các cửa ngõ mở vào sự giải thoát

Trong số các samadhi đó có ba thứ chủ yếu và tiêu biểu nhất được xếp vào một danh sách chung mang tên là “các cửa ngõ mở vào sự giải thoát”, tiếng Pali và tiếng Phạn là “vimocaka mukha”…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 39): Dhyana thứ hai

Chúng ta chỉ muốn bám vào những gì quen thuộc hơn với mình, tất cả cũng chỉ vì tính cách hấp dẫn của chúng. Nếu không còn một giác cảm quen thuộc nào nữa cả thì rồi đây sự sống sẽ ra sao? Phải chăng chúng ta nghĩ rằng mình sẽ hoàn toàn bị tan rã…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 38): Dhyana paramita hay sự hoàn hảo của thiền định

Trên phương diện phân tích tâm lý thì đặc tính của dhyana thứ nhất là sự vắng mặt của tất cả mọi hình thức xúc cảm tiêu cực, nói một cách chính xác hơn là năm thứ chướng ngại là: thèm muốn hay thèm khát; ác tâm hay ác ý; lười biếng hay đờ đẫn; xao động hay lo âu; nghi ngờ hay hoang mang…

Lý tưởng của người Bồ-tát (Chương VI – Bài 37): Trước ngưỡng cửa giác ngộ

Chúng ta không thể nào tạo được cho mình sự trong sáng trí thức bằng cách ra sức học hỏi, chẳng hạn như đọc sách thật nhiều và biến mình thành một nhà trí thức. Càng tìm hiểu triết học và lý thuyết Phật Giáo, càng cố gắng gom góp tối đa sự hiểu biết về Phật Giáo, càng nhanh càng tốt, thì chỉ là cách càng tạo ra cho mình tình trạng bội thực trí thức nặng nề hơn mà thôi…