Khỉ từ bi
“Ưu tiên lo lắng tâm thành
Cho nguồn hạnh phúc an lành của dân.”
Nói xong khỉ chúa từ trần
Núi rừng vẳng tiếng nhạc buồn ngân xa.
Nhà vua ra lệnh tang ma
Trang nghiêm hỏa táng như là quốc vương…
“Ưu tiên lo lắng tâm thành
Cho nguồn hạnh phúc an lành của dân.”
Nói xong khỉ chúa từ trần
Núi rừng vẳng tiếng nhạc buồn ngân xa.
Nhà vua ra lệnh tang ma
Trang nghiêm hỏa táng như là quốc vương…
Nơi vùng Hy Mã Lạp Sơn
Tuyết giăng núi biếc, mây vờn đỉnh cao
Ven sườn phong cảnh đẹp sao
Bềnh bồng sương gió, dạt dào nắng mưa
Ngay miền Bắc Ấn Độ xưa
Có vương quốc nhỏ nên thơ vô cùng…
Đạo mầu giảng dạy nơi nơi
Chúng sinh giác ngộ thoát đời lầm than,
Và nơi truyền bá đạo vàng
Có tên tịnh xá Kỳ Hoàn từ đây,
Cấp Cô Độc, người dựng xây
Tâm thành trưởng giả muốn gây duyên lành…
Trăng khuya phô sắc đẹp thay
Sáng tươi, tinh khiết, tròn đầy, sạch trong
Nhìn thêm thanh thoát cõi lòng
Núi rừng cảnh vật chập chùng thênh thang
Ánh trăng tỏa thật dịu dàng
Sáng soi đều khắp non ngàn nơi nơi…
“Ta không muốn phản bạn vàng,
Muốn theo chánh đạo vô vàn thơm hương,
Nêu chánh pháp, giữ kỷ cương,
Đóng vai một vị quốc vương tốt lành,
Công bằng, chính trực, tinh anh,
Để dân được hưởng an bình bốn phương…”
Thiền sư thường huấn luyện trò
Tự mình diễn tả ý cho rõ ràng.
Có hai thiền viện trong làng
Mỗi nơi đều có một chàng thiền sinh
Vừa trai trẻ, vừa khôn lanh
Theo thầy hầu cận, học hành từ lâu…
VUA RẮN NÚI PHỔ ĐÀ Thuở xưa Đức Quán Thế Âm Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời Mở mang Phật Pháp giúp đời Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm, Núi tên là Phổ Đà Sơn Có vua rắn nọ vẫn thường ở đây Họ hàng nhà rắn đông thay Và riêng vua rắn lâu nay tu hành Nghìn năm tu luyện tinh anh Phép thần thông giỏi nổi danh xa gần. Rắn thua Đức Quán Thế Âm Sau khi đấu phép…
…Đọc xong rồi… cười! Cười nghiêng ngả hay cười mím chi tuỳ tâm trạng và nhận xét của người đọc. Xin đừng phân tích nội dung hay hàm ý, văn cách hay ngôn từ bằng những luận lý cao siêu, bác học; xin đừng áp đặt diễn giải theo kinh luận bất khả tư nghì của chánh pháp Thế Tôn…
Ngẫm trong kiếp sống mong manh
Đủ năm lạc thú vây quanh chẳng rời:
Tiền tài quyến rũ con người
Từng gây bạc bẽo từ thời xa xưa;
Ái tình, sắc dục đong đưa
Tấm gương kim cổ đã thừa đớn đau…
Khi đàn đưa tiếng rì rào
Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn
Muôn cung bậc giục cơn buồn
Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,
Người nghe khẽ nói như mơ:
Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh…