Chuyện Phật đời xưa – Tác giả: Đoàn Trung Còn
Tập sách được học giả Đoàn Trung Còn biên soạn cách đây non nửa thế kỷ từ nhiều nguồn trong Phật giáo, chủ yếu là Kinh Bản Sanh và Đại Bát Niết-bàn…
Tập sách được học giả Đoàn Trung Còn biên soạn cách đây non nửa thế kỷ từ nhiều nguồn trong Phật giáo, chủ yếu là Kinh Bản Sanh và Đại Bát Niết-bàn…
Người làu thông pháp học và đọc thuộc lòng kinh điển mà không thực hành theo lời Phật dạy. Thì con người ấy tựa hồ như kẻ chăn bò, tay có đếm bò nhưng đó là bò của người khác…
Đạo vàng thức tỉnh tâm hồn
Dân theo Phật Pháp về nguồn an vui
Ấm êm đời sống khắp nơi
Non sông phô sắc, lòng người nở hoa
Quốc vương nhân ái chan hòa
Là tiền thân Phật Thích Ca một thời…
Mong manh như một giọt sương
Long lanh ngọn cỏ bên đường gió lay.
Cạnh bên sự sống hàng ngày
Tuổi già, cái chết kề ngay đó rồi
Từng giờ từng phút lặng trôi
Con người lại tiến gần nơi mộ phần…
Quan nào dạy khỉ lành nghề
Thưởng vàng, tăng chức đôi bề vui thay.
Quan nào dạy khỉ không hay
Phạt tiền, giáng chức xuống ngay tức thời.
Các quan than khổ thấu trời
Xưa nay khỉ nói tiếng người được đâu!…
Suốt ngày xin được chút tiền
Lão bà hoan hỷ dừng bên lề đường
Ghé vào một quán bán hàng
Bỏ mua dầu thắp cúng dường đêm nay
Nhà hàng nghe cảm động thay
Lòng thành xin góp, đong đầy dầu thêm…
Đong đưa thoải mái rùa bay
Chợt đâu bên dưới có bầy trẻ chơi
Thấy rùa đu thật tức cười
Chúng cùng la lớn: “Rùa ơi là rùa
Trông như thầy bói bị mù
Phải nhờ người dắt kẻ đưa giống khùng!”…
“Ta đem đốt trầm hương này
Thành than rồi bán xong ngay dễ dàng.”
Nghĩ xong chàng đã vội vàng
Mang trầm hương đốt thành than hết liền
Đưa ra chợ bán kiếm tiền
Thế là bán chạy quả nhiên hết hàng…
Giếng sâu – Dưới đáy nước trong
Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,
Khỉ kêu: “Thôi chết! Nguy rồi!
Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này
Phải mau tìm cách vớt ngay
Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!”…
“Nói chung những ước muốn này
Là nguyên nhân chính vần xoay luân hồi
Trong vòng sinh tử nổi trôi
Khiến đời đau khổ – Khiến người lầm than!
Chỉ riêng có cõi Niết Bàn
Là nơi an lạc chứa chan ngàn đời…”