Tiểu sử Tổ Thật Hiền – Liên Tông Thập Nhất Tổ
Nhằm ngày Phật Niết-bàn, Đại Sư họp nhiều hàng đạo tục sắm lễ cúng dường, rồi đốt ngón tay trước Phật, phát bốn mươi tám điều đại nguyện. Lúc ấy, cảm Xá-lợi phóng ánh sáng rực rỡ…
Nhằm ngày Phật Niết-bàn, Đại Sư họp nhiều hàng đạo tục sắm lễ cúng dường, rồi đốt ngón tay trước Phật, phát bốn mươi tám điều đại nguyện. Lúc ấy, cảm Xá-lợi phóng ánh sáng rực rỡ…
Ngài thế phát xuất gia với Nhược Am Hòa Thượng ở chùa Lý An, tu hành tinh tấn, không đặt lưng xuống chiếu. Trải năm độ nắng mưa, Ngài tỏ suốt nguồn chân, ngộ vào pháp tánh…
Thuở niên thiếu Ngài học Nho, từng viết sách bác Phật. Sau, nhân xem bộ Trúc Song Tùy Bút của Liên Trì Đại Sư, liền đốt quyển sách của mình viết. Năm 20 tuổi, Ngài đọc kinh Địa Tạng Bản Nguyện, phát ý xuất trần…
Đại Sư tuy đã tỏ thiền cơ, nhưng xét thấy căn lực người thời mạt pháp kém yếu, kẻ nói lý thì nhiều song ngộ lý thật rất ít. Vì muốn lợi mình và người, nên Ngài chủ trương Tịnh Độ, cực lực bác bỏ “cuồng Thiền”…
Năm Thiên Hy thứ tư, ngày 12 tháng Giêng, theo thường khóa, Đại Sư ngồi kiết già niệm Phật. Giây lát, bỗng nói to lên rằng: “Đức A-di-đà Thế Tôn đã đến.” Rồi ngồi yên mà hóa…
Đại Sư lập công khóa, mỗi ngày đêm hành trì một trăm lẻ tám điều và hai điều đặc biệt trong đó là tụng một bộ kinh Pháp Hoa; niệm mười muôn câu Phật hiệu. Ban đêm, Ngài qua gộp núi khác niệm Phật…
Từ buổi sơ sinh, Ngài im lặng không nói; năm bảy tuổi, nhân lễ trai hội, Ngài theo mẹ vào chùa lạy Phật. Bà chỉ tượng Phật hỏi đùa rằng: “Con có biết đó là ai chăng?” Ngài bỗng ứng tiếng đáp: “Đức Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Thế Tôn”…
Đại Sư tinh tấn tu hành, ngày đêm không trễ. Một đêm nọ, Ngài thấy vị Phạm Tăng khi trước là Phật-đà-ba-ly hiện đến bảo: Hoa sen công đức của ông nơi ao Thất Bảo ở cõi Cực Lạc đã thành tựu. Ba năm sau là đúng thời kỳ hoa nở…
Đại Sư cất thảo am dưới gộp đá phía Tây Nam non Hoành. Người đạo tâm hay biết, đem cúng cho thức ăn thì Ngài dùng, hôm nào không có thì ăn bùn đất, tuyệt không hề đi quyên xin…
Hơn ba mươi năm, Đại Sư vừa hóa đạo, vừa chuyên tu, chưa từng ngơi nghỉ. Hằng ngày, Ngài thường nghiêm trì giới hạnh không để sai phạm một mảy may. Khi được cúng dường thức ăn ngon quý, Ngài đem dâng cho đại chúng…