
Ngày đó, tôi mới xuất gia chưa bao lâu nên vẫn chưa được đắp y. Mà không hiểu sao, tôi thích chiếc y vàng lắm. Tôi nhớ hồi chưa đi tu, mỗi lần thấy quý Thầy, quý Cô y áo trang nghiêm là mê lắm, thấy sao mà nó đẹp. Rồi cũng ước một ngày mình cũng sẽ được như vậy, được đắp chiếc y lên người.
Sau này đi tu rồi mới biết không phải đi tu cái là được đắp y. Nhưng mà mê lắm, cứ mỗi lần Thầy giặt y là kiểu gì cũng lượn lờ qua chỗ phơi y sờ cái y cho bằng được.
Cứ thế thấm thoát cũng đến lúc tôi được đắp chiếc y lên người. Nhưng mà nó lạ lắm. Tôi nhớ hồi mới đi thọ giới về Thầy hỏi:
“Con thọ giới về thấy sao bé, cảm giác được đắp y thế nào?”
Tự dưng nước mắt tôi rơi lã chã, tôi nghẹn ngào thưa Thầy:
“Dạ, con thấy vui lắm Thầy ạ, nhưng mà tự nhiên con thấy sao trên vai có cái gì đó nặng vô hình. Con cũng thấy bát cơm con ăn hằng ngày tự nhiên cũng nặng hơn. Con thấy hình như cuộc tu của mình nó khác rồi.”
Đúng là cuộc tu hành của tôi đã đi sang trang mới, từ hình thức bên ngoài cho đến tâm thức bên trong. Tôi giờ đây đã ra dáng một Sư cô hơn rồi. Cũng không còn cái thời vô tư, thích làm gì thì làm. Giờ thì đi, đứng, ngồi, nằm, đều phải cẩn trọng, chú ý đến oai nghi, tế hạnh. Bây giờ tôi cũng thấy mình cũng phải có trách nhiệm hơn với đời tu của mình. Từ bát cơm, từ cái vật dụng nhỏ cũng thấy phải tu sao cho xứng đáng thọ nhận. Lời bài kệ thọ bát mà bữa ăn nào cũng tụng tự nhiên sao thấm thía quá.
“Bát cơm ai sắm cực lòng
Ta dùng phải nhớ tầm công ơn người
Vì nguồn sống phải mượn hơi
Cũng như chén thuốc chữa nơi bịnh tình
Ráng tu trước độ thân mình
Sau lo độ tận chúng sanh mê lầm.
Thức ăn này từ đâu đem đến
Phải chăng vì người mến đạo lành?
Thương ai chín chắn tu hành
Thảo lòng, nhịn miệng, kính thành, cúng dâng
Tay thọ lãnh bâng khuâng tự nghĩ
Đức hạnh mình thọ thí đáng không?
Món vay món trả phải đồng
Người dâng vật quý là mong phước lành.”

Tôi nhớ Thầy hay dạy tôi là “mình ở chùa không làm gì mà cũng có ăn cho nên phải biết trân quý mọi thứ, phải lo tinh tấn tu học, phải chăm chỉ làm việc thì mới có phước mà tu. Con mà không chịu cố gắng tinh tấn thì không tu được đâu bé.”
Giờ đây, chiếc y vàng của tôi cũng đã phai màu theo những tháng năm ở chùa nhưng ký ức năm nào về hồi mới tu vẫn còn nguyên vẹn như ngày hôm qua. Lời Thầy dạy vẫn còn đó, vẫn đi theo trên suốt chặng đường tu của mình. Tôi biết trong mình vẫn còn những tập khí không tốt, vẫn còn nhiều khiếm khuyết, nhưng mỗi lần tôi đắp y là tôi đều tự nhắc mình phải cố gắng tu sao cho thật giỏi, thật xứng với chiếc y mình đang khoác trên người.
Chiếc y vàng không chỉ là một mảnh vải vô tri mà chính là thước lụa thướt tha chở cái chí nguyện của tôi, cũng chở luôn những năm tháng cố gắng ở chùa tôi đã đi qua.
Chiếc y cà-sa của người xuất gia là một hình tượng cao đẹp, thoát tục. Nó không chỉ đơn thuần là một tấm vải che thân, mà là một biểu trưng cho sự thanh cao, giải thoát của những người đi trên con đường giải thoát của Phật.

Dưới cánh thiền môn
DIỆU NGỌC ÂM
Nguồn: Chùa Việt tại Hàn
(주한 베트남 사원)