Vạn Hạnh – kẻ đi qua cầu lịch sử mà vào Niết-bàn
Vạn Hạnh đã không chọn con đường thành công xây dựng trên chiến tích thắng vạn hùng binh, trái lại Sư đã chọn con đường thành công xây dựng trên chiến tích tự thắng chính mình…
Vạn Hạnh đã không chọn con đường thành công xây dựng trên chiến tích thắng vạn hùng binh, trái lại Sư đã chọn con đường thành công xây dựng trên chiến tích tự thắng chính mình…
Dũng là năng lực của ý chí bất thối chuyển, không phải chỉ là “lòng can đảm”; mà khởi xuất từ sự hiểu biết (Trí) thấu triệt chân lý và sự ưu ái thiết tha thương xót chúng sanh (Bi), dẫn đến hành động dấn thân vô cầu, không hãi sợ…
Câu ẩn dụ “tâm viên, ý mã” thường được dùng để ví cho vọng tâm của con người luôn luôn biến động bất định, tương tự với ý nghĩa của câu “tam tâm nhị ý”. Khi tâm ý chưa được thuần phục, con người bị cuốn theo cảm xúc, vọng tưởng, đánh mất sự bình an vốn có…
Câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy” không chỉ mang tính chất chỉ dẫn thứ tiết nghi lễ hay cung cách ứng xử trong ngày Tết dân tộc – nó nhắc nhở chúng ta lòng tôn kính, tình thương yêu và sự lưu tâm đặc biệt đối với các bậc sinh thành và giáo dưỡng…
Mùa Xuân vẫn vĩnh viễn với khí Xuân tươi tắn, sắc Xuân rạng rỡ, thanh Xuân rộn ràng, hương Xuân thoang thoảng, vị Xuân ngọt ngào…, Xuân xúc chạm êm đềm, pháp Xuân xuyên suốt ba đời bát ngát khắp mười phương…
Chân lý nào cũng mang bộ mặt khủng khiếp đằng sau cái bề ngoài thanh thản mênh mông. Cuộc sống nào cũng trùng trùng dâu biển, tang thương. Chỉ có con người an nhiên nơi trí tuệ mới có tín tâm kiên quyết…
Vượt ra ngoài mọi không gian và thời gian,, Thầy là cây cao bóng cả với tầm ảnh hưởng sâu rộng đến tứ chúng, đến khắp mọi tầng lớp Phật tử Việt Nam, ngay cả khi nhục thân của Thầy không còn nữa….
Đã đi rồi đã đi chưa
Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời
Đã đi mất hẳn đi rồi
Hạ phương tịch mịch trùng khơi phong kiều…
Tình Hoà thượng Trí Thủ đối với tôi, vẫn tồn tại trong lòng tôi. Thỉnh thoảng hình ảnh Hoà thượng hiện rõ trong tâm trí tôi với mùi hương Tường Vi, hoa Sói….
Cô nhìn bà già như nhìn một vị thánh, một kẻ cơ cực lầm than, trong đời mấy khi được ai đó mời một dĩa cơm, thế mà bây giờ bà đã từ chối chỉ vì “hôm nay ngày rằm”…