Chắp tay hoa – Thân lạy hay tâm lạy?
Chắp tay trước bông hoa là đã nhận ra pháp. Nhận ra mình cũng nằm trong pháp, để rồi tất cả được sinh ra cho nhau và tôn trọng lẫn nhau…
Chắp tay trước bông hoa là đã nhận ra pháp. Nhận ra mình cũng nằm trong pháp, để rồi tất cả được sinh ra cho nhau và tôn trọng lẫn nhau…
Ngày Vu Lan không chỉ là một ngày lễ trong năm, mà là một triết lý sống, một nếp đẹp văn hóa ngàn đời. Nó nhắc con người nhớ đến nguồn cội, biết tri ân công sinh thành dưỡng dục, và sống tốt hơn với nhau trong chữ Nhân – chữ Hiếu…
Vị Bồ Tát ấy là Cư sĩ Nguyễn Hữu Kha; giới Phật tử biết ông dưới bút danh Thiều Chửu 笤 帚 – Cái chổi lau dùng để quét sạch bụi bặm trong lòng mình và mọi thứ rác rưởi trên đời – một cái tên khiêm nhường mà cao cả…
Chiếc y cà-sa của người xuất gia là một hình tượng cao đẹp, thoát tục. Nó không chỉ đơn thuần là một tấm vải che thân, mà là một biểu trưng cho sự thanh cao, giải thoát của những người đi trên con đường giải thoát của Phật…
Cả bọn tranh cãi gay gắt một hồi, không ai nhường ai, cho đến lúc tất cả đều giận dữ, bực tức, rồi họ xô vào ẩu đả, đánh đập, đâm chém nhau, gây nên một trận hỗn chiến kịch liệt, càng ngày càng hăng máu hơn nữa…
Nó là con hẻm như bao hẻm nhỏ của Sài Gòn, lối vào không ngay ngắn, dân cư ở chen nhau và người – Phật cũng cạnh nhau. Đây có lẽ là con hẻm duy nhất ở Sài Gòn có bốn ngôi chùa…
Việc thiết lập đàn Dược Sư để cầu nguyện đầu năm, bên cạnh những nhận thức tích cực về mặt tín ngưỡng, niềm tin Phật pháp của tín đồ Phật giáo, cũng có những quan điểm trái chiều cho rằng đó là việc làm còn ẩn chứa của sự mê tín…
Chẳng thể dựa vào phong thủy, thánh thần mà trọn mong quả phúc. Nếu y theo đó, chẳng tự tu sửa, bỏ ác làm lành, đều là mê tín…
Mùa xuân đi trước mùa đông của năm nay, mà lại đến sau mùa đông của năm ngoái. Đời người cũng vậy: Không phải khi sinh ra là bắt đầu cho một cuộc sống, và mất đi là kết thúc vĩnh viễn cuộc sống ấy…
Không phải vô cớ mà một bậc trí tuệ toàn giác như đức Phật đã chế định cho người cư sĩ tại gia chỉ năm giới này, không nhiều hơn và cũng không ít hơn. Tính bao quát hợp lý của năm giới giúp chúng ta lập tức trở thành một người hiền thiện ngay khi ta phát tâm thọ trì năm giới…
Là ảo tưởng khi nói rằng, chúng ta chỉ tập họp tuổi trẻ để dạy đạo, không cần biết cái gì khác nữa. Nói thế chẳng khác nào lùa những con nai con vào một chỗ để cho cọp dữ dễ dàng thao túng…
Thừa nhận Phật giáo hiện nay phát triển rộng, nhưng lại thiếu chiều sâu, mong mỏi của GS. Cao Huy Thuần, cũng là mong mỏi của rất nhiều trí thức có mặt trong buổi thuyết trình, là làm sao phục hưng lại tinh thần sâu sắc của đạo Phật thời Trần…