
ĐỨNG TRƯỚC
BẬC TUỆ GIÁC LAU SẬY
Bản sonata Ánh trăng
giờ không vang lên giữa đêm
trên những phím dương cầm khắc khoải
chậm rãi
chậm len lỏi từng ngón chân
bậc tuệ giác lau sậy
tròn đôi mắt
cười.
Ngón tay chỉ trăng từ hơn hai ngàn năm
chân lý không ở trong sự truy tầm
nhân, phi nhân cùng chắp tay
ngưỡng vọng
bậc tuệ giác lau sậy
kéo mắt kính xuống cánh mũi
tròn đôi mắt
thương.
Chị gái nâng chiếc vĩ cầm
chơi bản nhạc Beethoven
loài người tan biến giữa thinh âm
trườn sâu vào mộng mị
bậc tuệ giác lau sậy
gỡ đôi kính mắt
nhìn.
Tối dựng thẳng không gian
mịt mờ
ngoài kia
bậc tuệ giác lau sậy
đong đưa trước gió
bàn tay gầy guộc che miệng
húng hắng ho
tròn đôi mắt
im.
Bờ bên kia
bờ bên đây
không còn là bờ
đứng trước bậc tuệ giác lau sậy
áo lam hiền
phất phơ bay
và
yên.
Tưởng niệm bậc Tuệ Giác Lau Sậy
LƯU LY
