‘Đi’ – Bài thơ của Phạm Công Thiện & lời dẫn của Thầy Tuệ Sỹ cho tập thơ ‘Trên tất cả đỉnh cao là lặng im’

ĐI Thơ Phạm Công Thiện (Trích trong tập Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Lặng Im) 1. Đã đi thì đã đi rồi Thượng phương trùng điệp thấy gì nữa đâu Hạ phương ngày tháng bể dâu Sắt son tình cũ phượng cầu tuý hương Có còn gì nữa mà thương Buổi trưa nằm ngủ thấy nường năm xưa. 2. Đã đi rồi đã đi chưa Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời Đã đi mất hẳn đi rồi Hạ phương tịch mịch trùng…

Dâng Mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…

Vẳng tiếng chuông chùa

Thời gian lắng đọng cùng hồn người. Cảnh vật như cộng hưởng cùng tiếng chuông. Tất cả đều trở nên lung linh trầm mặc. Tiếng chuông chùa thi vị và đầy sức cảm hóa làm nảy sinh ra biết bao cảm hứng về âm nhạc và thơ văn, chan chứa chất liệu cốt tủy của tinh thần Phật giáo…

Hai bài thơ của Sư bà Diệu Không đăng trên tập san Liên Hoa số đầu tiên

Hai bài thơ dưới đây của Ni Sư Thích Nữ Diệu Không mà chúng ta thường quen gọi thân mật là Sư bà Diệu Không, được đăng trên Liên Hoa Văn Tập trong số đầu tiên (số 1 – năm thứ Nhất) ký bút danh là D.K…

Có bao nhiêu bản dịch thơ từ bài kệ “Thị đệ tử” của Vạn Hạnh Thiền Sư?

Đời người như bóng chớp, có rồi lại không; cũng như cây cối, mùa xuân tốt tươi, mùa thu thì khô héo. Mặc cho vận đời dù thịnh hay suy, đừng sợ hãi; vì sự thịnh suy cũng mong manh như giọt sương treo đầu ngọn cỏ…

Thiền sư Vạn Hạnh và câu đối Xuân

Người ta thường cho rằng đời người là trăm năm dài, nhưng dưới mắt Thiền sư chỉ là một giấc mộng, khi mang được hình hài này trong từng sát na sanh diệt vô thường chẳng khác nào như ánh chớp nháng lên trong hư không rồi phụt tắt…

Nhìn xuống & ngẩng cao lên với đời

Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm
Trao tặng người không phân biệt lạ quen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế.
Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trễ
Hãy thương người thì sẽ được người thương…

Trung Thu làng Nủ

Các con ơi… Dậy rước đèn!
Sao còn nằm mãi giữa nền đất hoang?
Qua rồi, bão lũ đã tan
Mưa giờ đã tạnh, mây quang, gió ngừng
Sao con bỏ lại bản mường
Sao con chẳng dậy đến trường, học ngoan?…

Trung Thu buồn

Chị Hằng đau lắm Cuội ơi!
Trung Thu buồn toả khắp nơi đó tề
Miền Bắc khốn khổ tứ bề
Yagi quái ác nặng nề thiên tai
Nước nhà nặng cả hai vai
Trăng thu chiếu thấy mặt ai cũng buồn…