Mỗi năm, khi những ngọn cờ Phật giáo năm màu bắt đầu tung bay trước gió hạ, lòng tôi lại nao nao nhớ về những mùa Phật Đản năm xưa của một thời Đoàn sinh Thiếu Nam Gia Đình Phật Tử Long Sơn, Nha Trang. Những ký ức ấy không chỉ là một đoạn đời tuổi trẻ, mà còn là một miền ánh sáng rất đẹp trong tâm hồn tôi, nơi có tiếng cười anh em, có mùi hồ dán, mùi sơn mới, tiếng búa gõ giữa đêm khuya và ánh đèn vàng thức trắng bên những chiếc kiệu hoa.
Ngày ấy, cứ gần đến mùa Phật Đản là cả đơn vị rộn ràng như mở hội. Chúng tôi, những cậu thiếu niên tuổi còn rất trẻ, háo hức đếm từng ngày để được tham gia làm xe hoa, làm kiệu rước Phật. Công việc bắt đầu từ những khung sắt thô sơ, những tấm gỗ, những cuộn giấy màu, những dây đèn nhỏ li ti. Thế nhưng qua bàn tay và khối óc sáng tạo của tập thể, tất cả dần hóa thành những tòa sen lung linh giữa đêm mùa Phật Đản.
Có những ngày làm từ sáng đến tận khuya. Có những đêm gần rằm, anh em thay phiên nhau túc trực, người cột dây, người sơn màu, người gắn hoa giấy. Tiếng cười nói vang lên giữa sân chùa thanh vắng. Mệt thì trải chiếc áo lam nằm ngủ tạm bên góc kiệu, rồi lại thức dậy tiếp tục công việc dang dở…
Công lớn nhất vẫn là các anh Trưởng – những người vừa nghiêm nghị vừa tận tụy như những người anh trong gia đình. Các anh Anh, anh Khánh, anh Phước, anh Nỉ, anh Long,… mỗi người một việc, người thiết kế, người dựng khung, người chỉ dẫn từng chi tiết nhỏ. Các anh không chỉ làm nên một chiếc kiệu hoa đẹp, mà còn âm thầm dạy chúng tôi bài học về tinh thần trách nhiệm, sự hy sinh và lòng phụng sự Tam Bảo. Rồi những đôi bàn tay khéo léo của các chị Hoa, chị Quý, chị Phượng,… nhẹ nhàng kết từng cánh hoa giấy, xếp từng dải lụa mềm, trang trí từng ngọn đèn. Công việc tuy không nặng nhọc nhưng chứa đựng biết bao sự tỉ mỉ và thành tâm. Mỗi bông hoa gắn lên kiệu như gửi vào đó cả niềm kính ngưỡng dâng lên ngày Đản Sanh của Đức Từ Phụ.
Vui nhất vẫn là những bữa cơm đạm bạc giữa những ngày chuẩn bị. Chỉ là nồi canh rau, dĩa đậu kho hay vài món đơn sơ do các chị nấu vội, vậy mà ngon đến lạ. Có lẽ vì trong từng chén cơm đều chan chứa tình Lam, sự chân thành và niềm vui được cùng nhau làm Phật sự.
Sau một tháng chuẩn bị, giây phút hạnh phúc nhất là khi chúng tôi được chọn vào đoàn khiêng kiệu hoa trong đêm rước Phật. Niềm vinh dự ấy với một Đoàn sinh Thiếu Nam ngày ấy lớn lao biết bao.
Trong ánh đèn lung linh của đêm rằm Phật Đản, tiếng nhạc lễ vang lên trầm hùng, đoàn rước bắt đầu di chuyển… Chúng tôi bước đi thật đều trong màu áo lam thân thương. Bộ đồng phục Gia Đình Phật Tử Việt Nam giản dị là thế, nhưng trong ngày lễ trọng đại lại trở nên thiêng liêng và đẹp vô cùng.
Chiếc áo lam tay ngắn cổ hai ve, túi có nắp đậy, quần short xanh chỉnh tề, đôi tất lam cao, cùng chiếc nón Tứ ân – tất cả tạo nên một vẻ đẹp rất riêng của người Đoàn sinh Phật tử Việt Nam. Một vẻ đẹp không phô trương nhưng đầy khí chất, vừa giản dị vừa hào hoa, vừa thanh niên lại vừa thấm đẫm tinh thần Phật giáo.
Đi bên cạnh chúng tôi là những đoàn Thiếu Nữ áo dài dâng hoa dịu dàng như những cánh sen. Xa xa là các em Oanh Vũ nam nữ tung từng cánh hoa nhỏ trong tiếng reo vui rộn rã. Cả đoàn người như hòa thành một dòng sông ánh sáng trôi giữa đêm Phật Đản linh thiêng.
Khi tiếng niệm “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật” vang lên giữa phố phường, lòng tôi bỗng thấy mình nhỏ bé mà hạnh phúc vô cùng. Hạnh phúc vì được sống trong một tuổi trẻ đẹp đẽ, được đứng dưới màu cờ Sen Trắng, được khoác lên mình màu áo lam thân thương và được góp một phần nhỏ bé vào mùa Khánh Đản của Đức Từ Phụ.
Bây giờ thời gian đã trôi xa… Những người bạn năm xưa có người còn, người mất, người mỗi phương trời. Nhưng cứ mỗi mùa Phật Đản trở về, nhìn những chiếc xe hoa lung linh đi ngang phố, lòng tôi lại nghe vang đâu đó tiếng cười của anh em năm cũ, tiếng gọi nhau giữa sân chùa, tiếng kéo dây đèn điện giữa đêm khuya…
Những mùa Phật Đản ấy đã trở thành một phần thanh xuân đẹp nhất đời tôi. Để rồi mãi mãi, mỗi khi nhìn màu áo lam dưới ánh đèn rước Phật, lòng tôi lại thầm nghĩ:
“Tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ được sống cho lý tưởng và mùa Phật Đản đẹp nhất là mùa Phật Đản có anh em Lam bên cạnh.”
NGUYÊN LẬP
(Tranh vẽ trong bài là sáng tác của tác giả)