Tri âm tri kỷ
Khi đàn đưa tiếng rì rào
Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn
Muôn cung bậc giục cơn buồn
Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,
Người nghe khẽ nói như mơ:
Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh…
Khi đàn đưa tiếng rì rào
Người chơi gảy khúc sóng trào, nước tuôn
Muôn cung bậc giục cơn buồn
Gợi hồn non nước, khơi nguồn tâm tư,
Người nghe khẽ nói như mơ:
Tưởng chừng tiếng suối lững lờ vây quanh…
NHIỄU ĐIỀU PHỦ LẤY GIÁ GƯƠNG
Dân ca theo Ca Dao Việt Nam.
Sáng tác: ĐỨC QUẢNG.
Hòa âm: ĐẶNG DUNG.
Trình bày: ĐẶNG DUNG và NHÓM “BÈ” GĐPT.
Phương pháp hữu hiệu nhất để loại trừ các thứ đam mê là làm bật rễ các nguyên nhân tạo ra các thứ ấy. Thật hết sức hiển nhiên, nếu nguyên nhân bắt rễ từ trong tâm thức, thì phương pháp nhằm loại bỏ nguyên nhân ấy cũng phải xuất phát từ bên trong tâm thức…
Cuộc xuất binh chưa từng thấy này không có tiếng trống lệnh ầm vang giục giã; không có tiếng kèn xung trận thôi thúc oai hùng; cũng chẳng có bài hịch hùng hồn nào kích thích lòng quân; thậm chí không có cả vị tổng tư lệnh cầm quân. Tất cả đều là chiến binh, và nhiều trong số họ vừa là chiến sĩ mà cũng là tướng sĩ!…
Dưới đây là 25 câu trích dẫn của Đức Phật do một nữ ký giả của một tờ nhật báo lớn tại miền Tây nước Pháp là Sabrine Zarhan chọn lựa. Các câu này cũng đã được đưa lên nhiều trang mạng…
Kể từ ngày đó than ôi!
Nhện kia ám ảnh sư hoài chẳng tha
Sư suy nhược, sư thẫn thờ
Tới lui đờ đẫn, vào ra bồn chồn
Luôn khổ sở, mãi đau buồn
Sư bèn kể lể cội nguồn thương tâm…
Có chàng mù nọ đêm nay
Đến thăm viếng bạn lâu ngày xa nhau
Hàn huyên tâm sự dài lâu
Khi về tăm tối bạn đâu yên lòng
Tặng chàng mù chiếc đèn lồng
Sẵn sàng nến thắp bên trong soi đường…
Bài này soạn vào thời Đông Tấn của Trung Hoa, khoảng năm 400 theo Dương lịch. Soạn giả là một vị Tăng không biết tên. Tuy trong lễ thọ giới vị Thầy truyền giới chỉ nêu đại lược, nhưng người xuất gia phải được học kỹ về Mười Giới để có thể giữ theo không sai phạm…
Tất cả mọi người đều có thể giúp đỡ kẻ khác một cách cụ thể và thực tế. Sở dĩ chúng ta không đủ sức nghĩ đến kẻ khác cũng là vì chúng ta không nhận thấy được các khó khăn do hoàn cảnh tạo ra cho họ. Chúng ta thường nghĩ quá nhiều đến quyền lợi và sở thích của cá nhân mình, nhưng không hề trông thấy các nhu cầu và cảm xúc của kẻ khác…
Là một tôn giáo nhập thế – “tuỳ duyên”, “tuỳ quốc độ” – nên những bài thuyết giảng, pháp thoại trong các ngày lễ, tết thuộc nền văn hóa của dân tộc, của trú xứ mà chúng ta đang cộng sinh, đang truyền bá chánh lý Phật-đà thiết tưởng không phải là vô bổ, mà còn ngược lại…