Từ “Vô tự chân kinh” đến “Nhất thiết siêu thăng Phật đài” – Thích Nhuận Châu

Trước thạch đài, Nguyễn Du nhìn thấy giới hạn của văn tự, phân khoa kinh thành chương mục, công đức và đế quyền; ông phá vỡ giới hạn đó, dẫn đến đọc kinh không còn chấp kinh. Trước đàn chẩn tế, ông đưa cái thấy “bào ảnh” vào một lời nguyện không bỏ sót ai, thấy để tâm từ bi sâu lắng hơn, chứ không phải để phủ nhận cuộc đời…

Mùa Vu Lan – hoài niệm về nét đẹp tâm linh tục ‘cúng cháo lá đa’

Cúng cháo lá đa là một nét văn hoá tâm linh lặng lẽ, dung dị nhưng vô cùng nhân hậu, từ ái của dân tộc Việt xưa nay trong tâm hồn thuần hậu từ giới bình dân cho tới hàng quyền quý…

Phật thuyết Kinh Vu Lan Bồn (Việt dịch: HT. Trí Tịnh)

Phật thuyết Vu Lan Bồn kinh – Hán dịch: Tam Tạng Pháp Sư Trúc Pháp Hộ đời Tây Tấn. Việt dịch: Hòa Thượng Thích Trí Tịnh…

Giáo dục hiếu thảo với Mẹ Cha (Kinh Nuôi Dưỡng Mẹ) – Nguyên Siêu

Giáo dục hiếu thảo là con đường giáo dục con người, vì hiếu thảo là một cái Đạo. Cái đạo làm người. Cái đạo nuôi dưỡng dòng máu tổ tông; truyền thừa giòng giống con cháu. Cái đạo đích thực của nền văn hóa nhân bản…

Vu Lan không định ngày Rằm

Ngày Vu Lan không chỉ là một ngày lễ trong năm, mà là một triết lý sống, một nếp đẹp văn hóa ngàn đời. Nó nhắc con người nhớ đến nguồn cội, biết tri ân công sinh thành dưỡng dục, và sống tốt hơn với nhau trong chữ Nhân – chữ Hiếu…

Dâng Mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…