Xuân viễn xứ

Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương
Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng
Chùa cũ trầm khuya mãi ngát hương.
Thi hứng gợi tình ghi mấy khúc
Văn nguồn khơi ý thảo vài chương…

Khoanh tay chịu đòn

Có anh chàng ngốc sói đầu
Một hôm kẻ lạ chợt đâu ngó vào
Thấy đầu không sợi tóc nào
Hắn dùng lê đánh lên bao nhiêu lần
Trái lê đánh bật máu luôn
Máu tuôn anh vẫn không buồn nói chi…

Nai trốn học

Đầu tiên theo đúng dự trù
Chú nai đến học cứ như bình thường
Nhưng rồi lòng chú vấn vương
Ham chơi, ham nghịch, chẳng màng học ch
iĐua đòi theo các nai kia
Không hề đến lớp, thiết gì thầy đâu…

Phơi nấm hương cô

Trong sinh hoạt của thiền giả, không luận là việc gì cũng không nhờ bàn tay của người khác, cũng không đợi đến ngày mai. Người khác không phải ta. Bây giờ không làm, đợi đến chừng nào mới làm? Đó là vấn đề cho con người thời nay phải suy gẫm!…

Nghe và không nghe

Rõ ràng lời của người khác nói mà Ngài nói không nghe; còn người khác không nói mà Ngài cho rằng nghe. Thực ra, nghe khai thị pháp ngữ vô ngôn vô thuyết, đó mới là nghe được pháp âm thiền ngữ chân chánh…

Tâm lìa tướng ngôn ngữ

Tâm, lìa tất cả tướng, lìa tướng văn tự, lìa tướng ngôn ngữ, lìa tất cả tướng của động tác (nhướng mày chớp mắt) và lìa tất cả tướng tâm duyên hư vọng. Tâm thể lìa tất cả tướng ấy, nói có cũng không đúng, nói không cũng sai luôn…

Thâm giao phương ngoại

Tính cách của người xuất gia có nhiều hạng không giống nhau. Có người phát tâm hoằng pháp độ sanh, trong kinh gọi là Nhân Gian Tỳ-kheo. Có người thích ở tùng lâm núi sâu, trong kinh gọi là Lan Nhã Tỳ-kheo, đó là bi nguyện Đại Thừa hay Tiểu Thừa mà chỗ đến không giống nhau…