Mỗi ngày ăn cái gì?
Giả sử có người hỏi, mỗi ngày ăn cái gì? Ăn được cũng chưa phải là thực ăn, vì có ăn hay không ăn đều là vấn đề sanh diệt. Nếu không ăn mà ăn, ăn mà không ăn, đó là từ hữu vi đạt đến vô vi, từ có tướng đạt đến vô tướng…
Giả sử có người hỏi, mỗi ngày ăn cái gì? Ăn được cũng chưa phải là thực ăn, vì có ăn hay không ăn đều là vấn đề sanh diệt. Nếu không ăn mà ăn, ăn mà không ăn, đó là từ hữu vi đạt đến vô vi, từ có tướng đạt đến vô tướng…
Với giáo lý Luân Hồi, chúng ta hoan hỷ mà tin rằng chết rồi không thể mất hẳn. Nhưng nếu chúng ta không biết vun trồng cội phúc, không cố gắng sống một đời sống có đạo đức, thì đời sau, chúng ta sẽ sinh vào cảnh giới xấu xa đen tối. Giáo lý Luân Hồi làm cho chúng ta thêm lòng tự tín, tự thấy mình là chủ nhân của đời mình…
Người ta nói rằng dân làng đã chặn dịch bệnh ngay từ “cổng” trước khi nó lây lan sang nhiều nơi khác. Không ai có thể ngờ rằng, ngôi làng yên bình này trở thành nơi hy sinh để cứu cả Vương Quốc Anh…
Ở đời lắm kẻ sai lầm
Dị đoan, mê tín, theo chân thuyết tà
Do phường ngoại đạo đề ra
Rằng: Muốn hạnh phúc thăng hoa cuộc đời
Phải tu khổ hạnh tức thời:
Nhảy vào hầm lửa, nằm gai, trần truồng…
Đức Phật thuyết giảng cách nay đã hơn 2.500 năm, và có lẽ chúng ta cũng muốn biết là Ngài đã sử dụng ngôn ngữ nào? Tất nhiên là Ngài đã thuyết giảng bằng tiếng mẹ đẻ của Ngài, bằng ngôn ngữ của quê hương Ngài…
Truyện này tỉ dụ ở đời
Bao nhiêu giới cấm lắm người không theo
Rồi vung tiền của thật nhiều
Để đem bố thí mong gieo phước lành
Mong sao cho bản thân mình
Sau này sẽ được tái sinh cõi Trời…
Toàn thể Lam Viên chúng ta nguyện tô bồi đức hỷ xả, nuôi lớn các căn bằng hạnh hỷ xả, thân hành hỷ xả, khẩu hành hỷ xả, ý hành hỷ xả. Chỉ có như thế thì Trí-Bi hiện hữu, hòa hợp thành tựu, ngã chấp không dính mắc, và thời khắc nào cũng sẽ là xuân…
Đạo Phật thường được gọi là đạo từ bi, đạo cứu khổ. Ở đâu có Đạo Phật, ở đó có tình thương. Phương châm tu tập của Phật Giáo là từ, bi, hỷ, xả. Người Phật Tử lấy từ, bi, hỷ, xả làm nền tảng cho sự phát triển thánh hạnh..
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương
Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng
Chùa cũ trầm khuya mãi ngát hương.
Thi hứng gợi tình ghi mấy khúc
Văn nguồn khơi ý thảo vài chương…
Có anh chàng ngốc sói đầu
Một hôm kẻ lạ chợt đâu ngó vào
Thấy đầu không sợi tóc nào
Hắn dùng lê đánh lên bao nhiêu lần
Trái lê đánh bật máu luôn
Máu tuôn anh vẫn không buồn nói chi…