Chắp tay hoa – Thân lạy hay tâm lạy?
Chắp tay trước bông hoa là đã nhận ra pháp. Nhận ra mình cũng nằm trong pháp, để rồi tất cả được sinh ra cho nhau và tôn trọng lẫn nhau…
Chắp tay trước bông hoa là đã nhận ra pháp. Nhận ra mình cũng nằm trong pháp, để rồi tất cả được sinh ra cho nhau và tôn trọng lẫn nhau…
Cả bọn tranh cãi gay gắt một hồi, không ai nhường ai, cho đến lúc tất cả đều giận dữ, bực tức, rồi họ xô vào ẩu đả, đánh đập, đâm chém nhau, gây nên một trận hỗn chiến kịch liệt, càng ngày càng hăng máu hơn nữa…
Mùa xuân đi trước mùa đông của năm nay, mà lại đến sau mùa đông của năm ngoái. Đời người cũng vậy: Không phải khi sinh ra là bắt đầu cho một cuộc sống, và mất đi là kết thúc vĩnh viễn cuộc sống ấy…
Người làu thông pháp học và đọc thuộc lòng kinh điển mà không thực hành theo lời Phật dạy. Thì con người ấy tựa hồ như kẻ chăn bò, tay có đếm bò nhưng đó là bò của người khác…
Ôi! Tụng đọc kinh sách mà không tỏ ngộ thì chỉ là “dùi giấy cũ”. Đúng là với con mắt phàm phu đầy tư biện của chúng ta mà tụng đọc kinh sách thì da trâu cũng lủng chứ nói gì đến giấy mỏng của trang kinh!…
Giáo lý cao siêu trong nhiều trường hợp trở thành trò lý luận viển vông. Không thể trao gươm Thái ất cho trẻ nhỏ đi đập hạt dẻ. Bất cứ viên đá cuội tầm thường nào cũng đều có hiệu quả rất đáng hài lòng hơn…
…Vậy nên này Ananda, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình (atta-dipà viharatha), hãy tự mình y tựa chính mình (attàsaranà), chớ y tựa một cái gì khác. Dùng Chánh Pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh Pháp làm chỗ nương tựa, chớ nương tựa một cái gì khác…
Còn nơi nào có kiểu tổ chức phi lý khi mà mời đích danh, “cung nghinh” các quan chức tham gia tiến vào đạo tràng, chính quyền đi song song với Chư Tăng chức sắc và giáo phẩm giữa hai hàng Phật Tử cung kính chấp tay!…
Truyền thống Phật Giáo Việt Nam xa xưa, “áo nhật” màu lam các chú Sa-di thường mặc; “áo tràng” màu đà các Thầy xử dụng chấp tác, lao tác hoặc đi ra ngoài; “áo hậu” màu vàng và pháp y dùng để hành lễ. Như vậy ba y chỉ dùng cho lúc hành lễ…
Nhà thơ vào chùa thoải mái, không bị ngăn chặn cửa thu thẻ căn cước, khỏi phải rón rén bước đi vì kinh sợ đấng thần linh (…) đúng là chỗ an trú lý tưởng của các nhà thơ, khi họ cần một chỗ trú…
Mùa xuân nào lại có ở trong tôi, sự vận hành lưu xuất của nó như thế nào, phải chăng đó là mùa xuân Di Lặc mà lâu nay trong nhân gian đã được truyền tụng, đã được ca ngợi giữa cuộc tang điền thương hải nầy?…
Quý vị tu sĩ Phật Giáo không phải là những “người môi giới” giữa Thần Thánh và tín đồ như tu sĩ của một số tôn giáo khác tự nhận là có thể cầu xin Thần Thánh ban ơn giáng họa được. Chúng ta cần dùng trí tuệ để hiểu rõ con đường Giải Thoát của nhà Phật…