Gió và trăng
Ơn thầy cảm tạ khấu đầu
Giã từ am vắng cùng nhau ra về
Trong lòng sung sướng đê mê
Mối tình bạn cũ chẳng hề lung lay
Nhủ lòng thời tiết đổi thay
Chỉ riêng tình bạn tháng ngày keo sơn…
Ơn thầy cảm tạ khấu đầu
Giã từ am vắng cùng nhau ra về
Trong lòng sung sướng đê mê
Mối tình bạn cũ chẳng hề lung lay
Nhủ lòng thời tiết đổi thay
Chỉ riêng tình bạn tháng ngày keo sơn…
Một thời gian ngắn mà thôi
Dân Ba La Nại tức thời nổi danh
Giữ gìn “ngũ giới” tâm thành
Chẳng còn mê tín sát sinh tế thần
Nhà vua vui sướng vô ngần
Hoàn thành kế hoạch muôn phần vẻ vang…
Ngựa vua bất chợt đánh hơi
Nhận ra thoang thoảng mùi hôi quanh vùng
Bến không sạch, nước hết trong
Biết ngay ngựa lạ tắm sông này rồi
Dính vào chỉ nhớp thêm thôi
Chỉ thêm dơ bẩn thân người ích chi…
Từ lâu giả dối lọc lừa
Dù cho ngọn cỏ làm như chẳng màng
Nhưng ham cả một kho vàng
Hãy ngưng mau tính xấu mang trong người
Quay về nẻo thiện ngay thôi
Tu nhân, tích đức cuộc đời ngay đi…
…Vong ân bội nghĩa với người
Rước về hậu quả tức thời khổ đau
Nào ai còn muốn giúp đâu
Bị người đối xử trước sau tuyệt tình…
…Đừng nên khi sống trên đời
Vội vàng ghen tức với người hơn ta
Nên tìm hiểu cho rõ ra
Giá nào phải trả để mà hưởng vui…
…”Heo Hòa Thượng” góc chuồng kia
Đầu luôn ngóc dậy hướng về chùa trên
Thiền sư hoan hỉ vô biên
Chỉ heo thầy dạy: “Chớ nên coi thường
Muôn loài Phật tánh rõ ràng
Súc sanh nào có khác chăng con người!”…
…Khi thu thuế khéo léo thay
Dung hòa luật pháp với đầy từ tâm,
Còn khi phân phát đồ ăn
Cùng bao vật dụng cho dân đói nghèo
Chàng luôn rộng lượng đủ điều
Mọi người quý trọng, thương yêu vô cùng…
…Làm như họ chẳng sợ ai
Trống vang từng nhịp khoan thai rồi ngừng
Ngừng xong lại trổi vang lừng
Luân phiên như vậy cướp rừng sợ ngay
Con nên theo cách đánh này
Đánh hoài không nghỉ chẳng hay chút nào…
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa
Trong vương quốc nọ có vua trị vì
Giúp vua là vị quan kia
Có tài định giá những gì bán buôn
Đưa ra giá xứng hợp luôn
Thật thà, chính xác, chuyên môn, lành nghề…