Nghe
Các pháp thế gian đều là pháp đối đãi, như đến đi; trên dưới, có không, sanh diệt, lớn nhỏ, trong ngoài, thiện ác, tốt xấu v.v… vọng tâm của chúng ta trọn ngày ở trên pháp đối đãi này mà khởi các thứ phân biệt, có lúc thế này, có lúc thế khác…
Các pháp thế gian đều là pháp đối đãi, như đến đi; trên dưới, có không, sanh diệt, lớn nhỏ, trong ngoài, thiện ác, tốt xấu v.v… vọng tâm của chúng ta trọn ngày ở trên pháp đối đãi này mà khởi các thứ phân biệt, có lúc thế này, có lúc thế khác…
Thiền giả tu hành phải tu hạnh môn vô tu, phải chứng quả vị vô chứng. Vì vô tu mới là chân tu, vô chứng mới là chân chứng; cho nên nói rằng không được một pháp mới là thật được…
Người tu hành, có phước báu cảm đến trời, người; tuy được trời, người hâm mộ, nhưng hết phước, năm tướng suy hiện ra, vẫn không thoát khỏi sanh tử luân hồi. Cho nên thiền giả không lấy vinh nhục thế gian làm chuẩn mực…
Trong Phật Giáo, tâm có rất nhiều tên khác như: Bản lai diện mục, Như Lai tàng, pháp thân, thật tướng, tự tánh, chơn như, bản thể, chơn tâm, Bát-nhã, thiền v.v … tất cả đều là những phương pháp cho chúng ta nhận biết chính mình…
Chân lý, có khi phải từ trên khẳng định mà nhận biết, nhưng có khi cũng từ trên phủ định mà nhận biết. Như Bát-nhã Tâm Kinh nói: “Sắc tức là không, không tức là sắc, thọ tưởng hành thức cũng lại như thế”. Đó là từ trong khẳng định mà nhận biết…
Ngày nay chúng ta có thể bảo rằng hầu hết mọi người đều nghe nói đến hai chữ “thiền định” (meditation). Dù chữ này đã trở thành quen thuộc đối với hầu hết mọi người, thế nhưng không phải vì thế mà ý nghĩa của nó được mọi người hiểu đúng…
Các thiền tăng ngày xưa có những cử chỉ quái dị, nói năng kỳ đặc, nhưng trong quái dị có chân thật, trong kỳ đặc có lẽ thường hằng. Nếu không phải kỳ tăng, chỉ cần vừa mở miệng, trước mặt Thiền Sư liền biết rõ hay không biết rõ…
Xã hội ngày nay, vì cầu chức vị mà thường kết thân người sang quý. Như Thiền Sư Tuyết Đậu, tuy có con đường tiến thân mà bỏ không dùng. Nếu chúng ta siêng năng tu học, một ngày nào đó tự nhiên thời cơ chín muồi, thì được long thiên đẩy ra…
Lòng cầu đạo, Thiện Tài Đồng Tử,
Thanh tịnh tâm, thất bửu là tên.
Vào đời cũng tại thiện duyên
Hằng cầu vô thượng đạo huyền Như Như.
Trong rừng hạnh, khấu đầu lễ bái,
Ngài Văn Thù chỉ dạy pháp môn…
Nhục nhãn không biết phất tử, chỉ có huệ nhãn mới nhận biết trời đất. Một tâm đã ngộ, một niệm sám hối thì khắp trời đất thế giới đều là Phật Pháp. Giơ phất tử lên biểu thị, là đã giải thích ý Tổ Sư rồi…