HÀNH TRÌNH LAM – CÒN TÔI VÀ BẠN
Có những cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua như cơn gió. Có những tình bạn theo ta một đoạn đường rồi lặng lẽ rẽ sang lối khác. Nhưng cũng có những nhân duyên, một khi đã kết bằng màu Lam và lời nguyện dưới mái chùa, sẽ theo nhau đi trọn cuộc đời…
Tôi và bạn là một nhân duyên như thế.
Mới ngày nào thôi, hai đứa còn ôm tập giấy vẽ, mang theo hộp màu cũ, rong ruổi khắp phố biển Nha Trang. Tiếng cười của tuổi thơ vang lên giữa bãi cát trắng, dưới hàng phi lao rì rào gió biển. Chiếc xe đạp cũ kỹ cứ lóc cóc trên những con đường quê, lúc tuột dây sên, lúc thủng lốp, vậy mà chẳng bao giờ làm chậm bước chân của hai đứa trẻ đang say mê cái đẹp. Hòn Chồng, Tháp Bà, Cầu Dứa, Ba Hồ, Suối Tiên… nơi nào có phong cảnh đẹp là nơi ấy có dấu chân chúng tôi. Chúng tôi ngồi hàng giờ trước biển, trước núi, trước những mái chùa cổ kính để vẽ bằng tất cả sự hồn nhiên của tuổi nhỏ. Tuổi thơ của chúng tôi lớn lên cùng màu nước, cùng tiếng sóng và những ước mơ còn rất xanh.
Tôi may mắn được ba mẹ cho đến chùa sinh hoạt từ năm sáu tuổi. Những đêm trăng rằm, tiếng hát Lam ngân vang trong sân chùa đã nuôi lớn tâm hồn tôi. Tôi vẫn nhớ ngày được cắt dây đai lên Đoàn. Khoác ba-lô lên vai, tay cầm gậy tiếp sức bước qua chiếc cầu tre trong tiếng còi xuất phát và bài ca hùng tráng của Đoàn Thiếu Nam. Đó là nghi thức đẹp nhất của tuổi thơ mà suốt cuộc đời này tôi chưa từng được thấy lại lần thứ hai.
Rồi một mùa Vu Lan, tôi gặp lại bạn. Giữa sân chùa, bạn trong chiếc áo trắng quần xanh của tuổi học trò, cài trên ngực đóa hồng hiếu hạnh. Tôi gọi tên bạn. Bạn quay lại với nụ cười hiền như chính cái tên Vĩnh Thiện.
“Cho mình tham gia được không?”
Tôi mỉm cười: “Được chứ!”
Hôm ấy, tôi đưa bạn vào đứng hàng, giới thiệu với cả Đoàn: “Hôm nay Đoàn Thiếu Nam chúng ta có thêm một người bạn mới. Bạn ấy là bạn thân của mình”. Có lẽ đó là buổi sinh hoạt hạnh phúc nhất của tuổi trẻ. Từ hôm ấy, tôi không còn đi chùa một mình nữa.
Chúng tôi cùng lớn lên dưới màu lam. Cùng học, cùng tu, cùng tập hát, cùng trực nhật, cùng dựng lều, cùng đi công tác Phật sự. Đêm lửa trại kể nhau nghe những ước mơ. Tôi mơ làm kiến trúc sư để xây những thành phố đẹp. Bạn chỉ mơ giản dị được làm người thầy gieo con chữ cho những đứa trẻ nghèo. Ước mơ khác nhau, nhưng con đường Lam thì chung một hướng. Rồi chúng tôi đi qua những mùa trại huấn luyện. Đội – Chúng trưởng; Lộc Uyển; A Dục;. Huyền Trang; giải trình bậc Lực; Vạn Hạnh… Mỗi kỳ trại là một lần trưởng thành. Mỗi tiếng còi, mỗi bài ca, mỗi đêm lửa trại, mỗi buổi thiền tọa đều trở thành hành trang của cuộc đời.
Tôi không bao giờ quên ngày phát nguyện làm Huynh trưởng. Anh cả Tâm Khuyến trao vào tay mỗi người một chiếc còi. Chiếc còi nhỏ bé ấy không chỉ là biểu tượng điều hành, mà là lời nhắc nhở về trách nhiệm, về lý tưởng và về con đường phụng sự Đạo pháp.
Những lời dặn năm ấy, đến hôm nay vẫn còn nguyên vẹn trong tim…
Rồi cuộc đời đưa chúng tôi đi qua bao biến động. Có những lúc tưởng như không còn đủ sức bước tiếp. Có những khi chướng duyên chồng chất. Nhưng cũng chính trong những thử thách ấy, tình bạn Lam càng bền chặt hơn.
Chúng tôi góp ý cho nhau từ việc nhà đến việc đạo. Chia sẻ với nhau từ niềm vui nhỏ trong gia đình đến những trăn trở vì tổ chức. Khi người này mỏi mệt, người kia lặng lẽ đỡ vai. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ cần biết rằng phía sau mình luôn còn một người bạn áo lam.
Người xưa ví hạt gạo phải qua sàng sảy mới thành hạt ngọc. Người Huynh Trưởng cũng vậy. Muốn phụng sự Đạo pháp phải đi qua thử thách, phải biết giữ lấy tâm ban đầu giữa bao đổi thay của cuộc sống.
Thời gian như cánh chim. Mái tóc xanh năm nào giờ đã điểm bạc. Những bước chân từng băng rừng vượt suối nay chậm hơn. Chúng ta chuẩn bị bước vào hàng ông – bà. Bạn bè một thuở Đoàn Sinh Long Sơn ngày nào, người còn, người mất, người mỗi phương trời. Giờ nhìn lại, trong số ấy chỉ còn tôi và bạn vẫn cùng nhau dự lễ kỷ niệm 75 năm Gia Đình Phật Tử Khánh Hòa. Bảy mươi lăm năm của Tổ chức là cả một dòng lịch sử. Hơn nửa thế kỷ của tình bạn chúng ta cũng là một hành trình đẹp.
Bạn thân mến!
Nếu một ngày nào đó tiếng còi điều khiển không còn vang mạnh như thuở trước, nếu đôi chân không còn đủ sức dựng lều hay vượt đèo đến trại, thì tôi vẫn mong chúng ta sẽ còn ngồi cạnh nhau dưới mái chùa, cùng hát một bài ca Lam cũ, cùng kể cho lớp đàn em nghe về những tháng năm tuổi trẻ.
Cảm ơn bạn vì đã cùng tôi đi qua một đời áo lam. Chúc bạn luôn mạnh khỏe, an vui và giữ mãi nụ cười hiền như buổi đầu tôi gặp bạn trong mùa hoa hiếu hạnh năm ấy. Để rồi, trên chặng cuối của trò chơi lớn mang tên Hành Trình Lam, chúng ta vẫn tiếp tục sánh bước bên nhau, như hai người bạn của ngày xưa, của hôm nay và mãi mãi…
Nguyên Lập TRƯƠNG VĂN TẠO
