Cảm niệm mùa Vu Lan

Nép vào khe cửa, loay hoay kiếm việc làm cho tâm trí cùng đôi bàn tay khỏi chông chênh và trống rỗng trước những giọt nước mắt lăn tròng đỏ hoe của quý Phụ Huynh và các em Đoàn Sinh. Con mím chặt môi, lặng lẽ rời phòng, cúi mặt xuống đất và bước vội giấu đi những dòng lệ đang rơi xuống kèm theo một nỗi nhớ khôn nguôi…

Pháp Nạn 1963: Quân đội có tấn công chùa chiền không?

Việc Phật Tử bị giam cầm làm cho tôi có mặc cảm tội lỗi. Nói làm sao cho dân chúng hiểu được rằng chúng tôi không làm việc đàn áp đó, chúng tôi không chủ trương giết người biểu tình bất bạo động, chúng tôi không đồng ý bắt giam người như vậy! Nhưng chúng tôi cúi đầu nhẫn nhục chờ ngày chúng tôi sẽ trả lời với mọi người bằng hành động…

20.8.1963: Tổng tấn công chùa chiền!

Những ngày này cách đây 50 năm trước, lúc 0 giờ 30 phút khuya 20 rạng sáng 21.8.1963 tại Thủ Đô Sài Gòn và ngày 21.8.1963 trên toàn miền Nam Việt Nam, toàn bộ chùa chiền, tự viện Phật Giáo nhất loạt bị xâm nhập bởi lệnh TỔNG TẤN CÔNG CHÙA CHIỀN trong một kế hoạch mà sau này nhiều tài liệu ghi là CHIẾN DỊCH NƯỚC LŨ…

Mẹ anh… phiền thật!

Anh nhìn đi! Đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận. Anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa hai bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra…

Đừng hỏi chị

Thu về tháng bảy Vu Lan
Chị nghe tuyết rã trăng tàn hoa rơi
Nếu em còn mẹ trên đời
Sống cho trọn hiếu với người yêu em.
Mai kia bóng ngã nương chiều
Xa nguồn cách núi, không nhiều ăn năn…

Vu Lan về những phương trời

Mùa thu tháng Bảy đang trở mình mang theo những ngọn gió thơm mát của làn hương đất trời. Ánh dương cũng rộng dần theo cánh cò bay ngút ngàn, về nơi cuối trời thênh thang. Mẹ của con vẫn còn đâu đó trong muôn cõi ngân hà mà con chưa thể có khoảng lặng để cùng mẹ bước vào thế giới như nhiên….

Lại một trường hợp xót xa: 2 chị em Oanh Vũ tử nạn thủy tai

Nguyên nhân tai nạn càng khiến thân bằng quyến thuộc và làng trên xóm dưới đều mũi lòng thương cảm. Các em theo ông ngoại đi bón phân vô cơ trên rẫy, khi sắp đến giờ nghỉ, 3 chị em đưa nhau đi rửa tay, ông ngoại còn ráng làm thêm vài phút. Trong lúc rửa ráy, 2 em trượt chân xuống hố nước nhân tạo đào dùng để tưới cây trong mùa khô…

Phóng Sanh hay đừng Phóng Sanh?

Và chúng ta đặt lại vấn đề: Vì những tệ nạn như vậy, chúng ta sẽ tự bãi bỏ thiện pháp phóng sanh? Tôi và hẳn phần đông người Phật Tử cũng không nghĩ như vậy. Bởi chúng ta thấy biết lợi ích, công đức và tính nhân bản của việc phóng sinh. Ác nổi, những người lên tiếng kêu gọi “xin đừng phóng sinh”, “xin đừng thả chim phóng sinh”, “phóng sanh như thế bằng mười sát sanh” hay “truyền thống chim phóng sanh giờ đây là một việc làm độc ác cần xóa bỏ”(!)…

Ngọn đuốc Thích Tiêu Diêu: Cuộc tự thiêu thứ 2 liên tiếp ở Huế chỉ sau 3 ngày Đại Đức Thanh Tuệ thắp sáng Cố đô

Ngọn lửa bừng lên rực sân chùa! Mọi người trong chùa hoảng hốt chạy ra. Thượng Tọa vẫn đang chắp tay điềm tĩnh trong ánh lửa hồng giữa tiếng niệm Phật tiếp dẫn âm vang xen lẫn tiếng khóc của Phật Tử vỡ òa trong khuôn viên chùa trong đêm tối…