Ba mươi năm trước, con từng viết bài “Giọt Lệ Của Phật” và hỏi: “Có bao giờ bạn nghe nói Phật khóc chưa?”.
Ba mươi năm sau, chiều nay Rằm tháng Bảy, con lại hỏi: Có bao giờ bạn lạy Phật mà bật khóc chưa?
Phật đã khóc khi lạy đống xương khô ngoại thành Xá-vệ. Con đã khóc chiều nay khi lạy Phật tiết Vu-lan. Con không khóc vì đã mất cha, con chẳng khóc vì không còn mẹ. Con khóc vì cảm lòng từ bi của Phật, giữa thế giới ba ngàn này, quá đỗi mông mênh.
Ba mươi năm trước, con từng viết câu thơ, không chỉ là vần điệu:
Con về cầm sợi mưa ngâu
Hỏi trăng tháng Bảy vì sao ngậm ngùi
Mở trang hiếu hạnh bồi hồi
Lá rơi xuống vọng lên lời tử sanh.
Ba mươi năm sau, cũng vần thơ ấy, con sửa lại:
Con về cầm sợi mưa ngâu
Hỏi trăng tháng Bảy vì sao ngậm ngùi
Câu kinh rụng xuống lòng đời
Phật về đẫm cả đất trời yêu thương.
Phật dạy con thương kính hàng Tỳ-kheo mãn hạ. Phật dạy con thương luôn kẻ phá giới phạm trai. Thương cả những người con chẳng biết họ là ai, thương ăn cướp, ăn mày, ăn chơi, ăn hại. Họ còn sống con tặng họ nụ cười nhân ái. Họ mất rồi con tặng họ câu kinh. Bát cháo, nắm xôi, hương khói tự tình, cho hết thảy âm dương đều lợi lạc. Giáo nghĩa thậm thâm giữa ngàn trang tản mác, đã bước xuống lòng đời nơi những phong tục dân gian. Mồ vô chủ, miếu đường hoang, chiều thu gió nội mây ngàn ngát hương.
Kính lạy Phật từ bi! Phật chẳng bỏ sót một ai. Vô lượng chúng sanh, Phật đều có pháp cho họ. Từ vua quan, đại thần, thương gia, sĩ thứ; đến trí thức, lê dân, khất cái bên đường. Pháp nào ngoài một chữ thương, hạnh nào ngoài hạnh cúng dường vô tâm.
Bạn ơi! Bạn bớt thị phi đi, bạn bớt đúng sai đi. Nếu chưa cảm nhận hết nghĩa tử sanh nơi trang kinh Phật dạy, bận lòng gì chuyện được mất hơn thua? Ngày Vu-lan vang vọng tiếng chuông chùa, cho kẻ mất, người còn, âm dương lưỡng lợi. Con lạy Phật để lòng con thơ thới. Con cúi đầu sám hối nghiệp hằng sa. Trang kinh qua mắt lệ nhoà, thương cha mẹ khắp ta-bà của con.
Ngày Tự Tứ, PL. 2570
NHẤT THANH
