Đi gặp mùa Xuân – Pháp thoại của Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Nếu cây đèn tâm chiếu được vào nguồn gốc của nó thì ngọn đèn đó là một năng lượng ánh sáng rất thật, chứ không phải là một cái gì trừu tượng…
Nếu cây đèn tâm chiếu được vào nguồn gốc của nó thì ngọn đèn đó là một năng lượng ánh sáng rất thật, chứ không phải là một cái gì trừu tượng…
Mùa Xuân vẫn vĩnh viễn với khí Xuân tươi tắn, sắc Xuân rạng rỡ, thanh Xuân rộn ràng, hương Xuân thoang thoảng, vị Xuân ngọt ngào…, Xuân xúc chạm êm đềm, pháp Xuân xuyên suốt ba đời bát ngát khắp mười phương…
Mùa xuân của con người là mùa xuân đầy phức tạp và thú vị. Phức tạp hơn triệu lần đối với thiên nhiên. Thú vị là do từ nơi những tâm thức cảm xúc sinh ra và từ nơi những tư duy chấp ngã cấp cao của thuộc tính con người…
…Lẩn khuất đâu đây cả anh linh nòi giống, cả hồn thiêng sông núi hội về cùng mùa xuân dân tộc. Xin hãy cùng lắng lòng, hít thật sâu, thở thật nhẹ, chậm rãi thả hồn quay trở lại những mùa xuân xưa cũ năm nào…
Xuân đúng như thực tại chính nó là nó sinh mà không phải thường còn, nó diệt mà không hề biến mất. Nó hiện hữu, nhưng chưa bao giờ nó hiện hữu một mình…
Một mùa xuân nữa về thăm Huế
Chân bước bâng khuâng giữa phố phường
Nhìn Phước Duyên vui tình thắm thiết
Trang Nhà hội ngộ ấm yêu thương
Tình Lam chan chứa hồn sông núi
Kết nối đồng âm nhịp phố phường…
Ở nơi đâu hoa xuân rồi cũng úa
Chỉ sắc Thiền tươi thắm đoá nghìn năm
Niềm vui nào lòng người rồi cũng nhạt
Chỉ hương Thiền vương vấn mãi trong tâm
Nên ngày xuân em đến chùa lễ Phật
Để gặp lại mình trọn vẹn nguyên sơ…