Dâng Mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…

♫ Nhớ Mẹ

Trăng tròn nhớ Mẹ lên cao.
Biển khơi nhớ Mẹ rì rào thở than
Chim chiều nhớ Mẹ kêu vang
Rừng cao nhớ Mẹ lá vàng rụng rơi
Nguồn sông nhớ Mẹ cát bồi
Thuyền ai nhớ Mẹ thuyền trôi dật dờ…