‘Đi’ – Bài thơ của Phạm Công Thiện & lời dẫn của Thầy Tuệ Sỹ cho tập thơ ‘Trên tất cả đỉnh cao là lặng im’

ĐI Thơ Phạm Công Thiện (Trích trong tập Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Lặng Im) 1. Đã đi thì đã đi rồi Thượng phương trùng điệp thấy gì nữa đâu Hạ phương ngày tháng bể dâu Sắt son tình cũ phượng cầu tuý hương Có còn gì nữa mà thương Buổi trưa nằm ngủ thấy nường năm xưa. 2. Đã đi rồi đã đi chưa Thượng phương lụa trắng đong đưa giữa trời Đã đi mất hẳn đi rồi Hạ phương tịch mịch trùng…

Dâng Mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…

Nhìn xuống & ngẩng cao lên với đời

Xin hãy nở một nụ cười tươi thắm
Trao tặng người không phân biệt lạ quen
Như trăng kia vẫn sáng đẹp hơn đèn
Tỏa ánh sáng đến khắp cùng trần thế.
Đừng ngần ngại và cũng đừng chậm trễ
Hãy thương người thì sẽ được người thương…

Lời của mùa thu

Khi thu về đêm nay trời se lạnh
Đốt nến tri ân, nghe nhói trong lòng
Tim thổn thức quanh ánh hồng ngọn nến
Nhã câu từ… run bần bật bờ môi.
Cố nén thôi… đừng vỡ oà tiếng khóc!
Trước điện tiền, nghe vọng tiếng ầu… ơ…

Cụ Quách Tấn, Cụ Đào Duy Anh và Thầy Tuệ Sỹ

Khi Đào Duy Anh lần đầu tiên từ Hà Nội vào Nha Trang đến thăm Quách Tấn, ông hỏi ý kiến Quách Tấn là ai là người mà ông nên đến thăm? Quách Tấn trả lời ngay: Tuệ Sỹ, chỉ có Tuệ Sỹ là người đáng thăm nhất. Và ông Đào Duy Anh đã leo núi lên chùa Hải Đức để thăm Tuệ Sỹ…

Những vần thơ Vu Lan – Song ngữ Việt Anh

Hàng trăm ong lượn từng bầy
Vờn bên hoa thắm cánh bay nhịp nhàng,
Và hàng trăm bướm giăng hàng
Nhởn nhơ trên cỏ, rộn ràng trước hiên,
Nhưng thế gian, khắp mọi miền
Đời ta có một Mẹ hiền mà thôi….

70 năm Gia Đình Phật Tử Việt Nam

Hân hoan kỷ niệm bảy mươi năm
Lịch sử huy hoàng Lý Tưởng Lam
Gốc cội bồ-đề nương Chánh Pháp
Suối nguồn dân tộc tựa giang san
Quê hương gấm vóc luôn gìn giữ
Đạo Pháp quang huy mãi chí tâm…

Tìm hiểu “thơ Thiền” Nhật Bản

Mặc dù thiền Zen là một sự thừa hưởng từ thiền Chan của Trung Quốc, thế nhưng sau khi được đưa vào Nhật Bản thì thiền Chan đã khoác lên mình một chiếc áo mới và tạo ra trong tâm hồn mình những xúc cảm mới để trở thành thiền Zen…