Dâng Mẹ
Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…
Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây.
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy, mẹ ôi! bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong…
Đâu còn ngôn ngữ nào hơn
Làm sao nói hết công ơn mẫu từ
Không còn bút mực lời thư
Viết cho hết được tâm tư mẹ hiền.
Mẹ là tuyệt đỉnh thiêng liêng
Là con suối ngọt triền miên vô cùng…