Mục đích đào tạo Tăng tài – Thích Huyền Vi

MỤC ĐÍCH ĐÀO TẠO TĂNG TÀI

HT. THÍCH HUYỀN VI

Các năm về trước cũng như hiện nay, trường Phật học được xây dựng rải rác trong nhiều tỉnh, khắp lãnh thổ Việt Nam, mục đích: Đào tạo Tăng tài để hoằng dương Phật pháp và hướng dẫn nhân sinh trên đường giác ngộ.

Phật giáo Việt Nam muốn theo kịp đà tiến triển của Phật giáo thế giới, mặc dầu Phật sự đa đoan chấn chỉnh trên nhiều phương diện nhưng nhiệm vụ duy nhất mà Phật giáo Việt Nam cần thi hành trước là phải đào tạo Chư tăng tài đức kiêm toàn, am hiểu nội giáo và ngoại giáo, đủ khả năng phụng sự Phật giáo hiện tại và tương lai. Trường Phật Học Nam Việt là một đơn vị chính của Tổng Hội đặt tại trụ sở Giáo Hội Tăng Già miền Nam.

Muốn chỉnh đốn chế độ Tăng-già hiện tại và lãnh đạo cho Cư sĩ trên bước đường tiến tu và giải thoát, trường Phật học phải có đủ điều kiện từ việc tạo thành bộ máy giáo dục đến công việc tổ chức nội bộ, mọi phương diện đều phải hợp thời, hợp cơ và hợp đạo. Ta thấy các nước Phật giáo miền Đông Nam Á châu đã tiến rất mau về phương diện giáo dục Chư tăng, như Nhật Bản, có rất nhiều trường đại học, trung học v.v…, gần ta hơn, Cao-miên, Ai-lao, Thái-lan… có rất nhiều ngôi trường Phật giáo vĩ đại, nhờ đó Chư tăng có được học lực rất cao và Phật giáo trở thành quốc giáo. Ngoài ra như các nước bên Âu, Mỹ ngày nay họ đang tổ chức nhiều trường Phật học rất xứng đáng và đại quy mô, mục đích không ngoài sự truyền bá chánh pháp của Phật-đà và hóa độ các tầng lớp dân chúng. Chúng ta muốn đạt đến kết quả, tất nhiên phải theo dõi mục đích cao cả là: “Thượng hoằng Phật đạo, hạ hóa chúng sanh”.

Chư học tăng cầu học cần phải nhận rõ tôn chỉ mục đích của trường và nhiệm vụ thiêng liêng của mình là nhiệm vụ “Chúng-Trung-Tôn” để đi đúng với đường lối “Hoằng dương chánh pháp”. Về sự truyền bá giáo lý Phật-đà ngày nay, Chư tăng phải thông suốt giáo điển trong ba tạng (Kinh, Luật và Luận) và phải biết qua những môn học thế gian mới có thể mong kết quả tốt đẹp cho sự truyền bá. Trái lại, sẽ có chướng ngại cho đạo pháp ngày mai. Vì thế, nên các trường Phật học chuyên dạy Học tăng lấy phần nội điển làm cốt yếu, rèn chí hướng phụng sự Chánh pháp làm tiêu chuẩn và đắc thành Chánh quả là mục đích cứu kính.

Luận về phương pháp độ sanh theo gương sáng của các vị Bồ-tát, thì Học tăng cần phải học đủ “Ngũ minh”. Có thế, mới độ tận chúng sanh, nhất là thời đại khoa học này.

Đầu tiên Học tăng chuyên học “Nội minh” tức là giáo lý trong ba tạng, đây là phần căn bản duy nhất của Học tăng. Người có học môn này mới được đại trí đại huệ, rồi sau mới học qua các môn khác, (nếu trí lực có dư) như:

– Công xảo minh (học về công nghệ và kỹ thuật);
– Nhân minh (môn học về luận lý, phá tà hiển chánh);
– Y phương minh (học về phương pháp trị bệnh hoạn);
– Thanh minh (học về ngôn ngữ văn tự các nước).

Các môn này thuộc về ngoại điển, trợ lực cho phần hoằng pháp. Chư tăng muốn đem Phật pháp truyền bá trong các tầng lớp dân chúng, cố nhiên phải thông suốt Phật pháp và thế pháp, vì Phật pháp là môn học thuật độc nhất vô nhị của đạo giải thoát. Tất cả các môn học thế gian là phương tiện làm sáng tỏ cái đạo xuất thế gian, nên có học mới đủ điều kiện hướng dẫn các tầng lớp người vào trong Phật pháp một cách dễ dàng và sáng suốt.

Song, Học tăng phải nhận định rõ ràng: dù học vấn thế gian cao đến đâu cũng chỉ là phương tiện truyền đạo, chớ không phải chỗ cứu kính. Dù là bác lãm quần thơ cũng gọi là học giả thế gian mà thôi, không được xưng là người đứng trong Phật pháp: “Nhân gian chi đạo sư”. Lại nữa, nước ta bao nhiêu người học kinh giáo từ trước là những người đã tin sâu Phật pháp, hoặc đã biết diệu nghĩa của Phật pháp, luyện tập xiển dương đều chú trọng về phần nội điển để đạt mục đích cứu kính giúp ta giải thoát; vì thế, nên Học tăng phải đi đúng mục đích nói trên.

Học tăng không những cầu học trên mặt văn tự, ngôn ngữ mà phải hết lòng thực hành giáo lý, chỉ có thực hành mới có chơn giá trị, mới làm mô phạm cho đoàn hậu tấn, mới tự độ và hóa tha được.

Các trường Phật học của Phật giáo Việt Nam ngày nay đào tạo Học tăng thành một vị Tăng sĩ xứng đáng, học hạnh kiêm toàn, nội điển cũng như ngoại điển đều thông suốt. Ngoài sự học, Học tăng còn chuyên tu tịnh nghiệp, phước trí đầy đủ, bởi thế nên công việc đào tạo Tăng tài đâu có thể trong một thời gian ngắn mà thành tựu viên mãn!

Chương trình của Phật Học Đường Nam Việt phải trải qua mười năm tu học và rèn luyện:

– 3 năm tiểu học.
– 3 năm trung học.
– 3 năm đại học.
– 1 năm nghiên cứu và tập sự.

Có như thế mới xứng danh một nhà lãnh đạo trong Phật giáo Việt Nam. Được vậy, Học tăng mới khỏi phụ chí hướng xuất gia cao cả.

Hơn nữa, Học tăng mặc dù tuần tự mà tiến, nhưng cần phải nhận rõ mục đích chính của mình là thế nào, rồi theo đó mà tiến bước trên con đường học vấn Phật pháp. Ngày kia sẽ đạt đến mục đích: “Tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức”. Học tăng trong các trường Phật học tiến mạnh trên bước đường tu học và hành trì, thì năm bảy năm nữa, Tăng tài sản xuất biết bao! Chừng đó lo gì ngọn đèn Phật pháp không sáng tỏ khắp chốn cùng nơi. Vì hậu vận nhân sinh, vấn đề đào tạo Tăng tài là một sự quan trọng nhất của Phật giáo hiện tại, không luận ở địa phương nào, quốc độ nào!

Người tu học Phật pháp phải cố gắng thiết thực tiến hành mới đủ khả năng, đủ tư cách gánh vác gia nghiệp của Phật tổ từ nghìn xưa lưu lại, mới có thể đem Phật pháp tuyên dương trong cõi đời “ngũ trược ác thế” này; ngôi Tam Bảo do đó mà nối truyền mãi mãi, chuyển cảnh đời đau khổ thành thế giới hoàng kim.

Được vậy là nhờ chí hướng cao, rộng, sâu, mạnh của toàn thể Học tăng hiện tại. Có thế mới khỏi phụ tấm lòng hộ đạo của các Phật tử tại gia, mà cũng là mãn nguyện của Chư đại đức Ban Giám Đốc các trường Phật học khi mở trường giáo dục, đào tạo Tăng tài. Toàn thể Phật tử đều đặt hết hy vọng và tin tưởng nơi Học tăng ngày mai làm cho Phật giáo nước nhà được nhiều tươi sáng, và hướng dẫn nhơn sinh đi đúng Chánh pháp của Phật.

Có như thế Học tăng mới thật hành đúng bản nguyện là cầu học Phật pháp và truyền bá Phật pháp khắp nhân gian, và hành đúng với câu:

“Pháp môn vô lượng thệ nguyện học,
Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành.”

THÍCH HUYỀN VI

oOo

Nguồn: Trích “Tập kỷ niệm Phật Học Đường Nam Việt”, PHĐ Nam Việt xuất bản 1958 – PL.2502. Thư Viện GĐPT bổ sung hình ảnh.

Thầy Thanh Từ (trái) và Thầy Huyền Vi (phải) – Ảnh: 1957
Di ảnh Cố Hòa Thượng Thích Huyền Vi (1926-2005)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.