Nỗi niềm tháng Bảy

NỖI NIỀM THÁNG BẢY

Con đã nghĩ gì khi mưa ngâu tháng bảy? Con đã làm gì khi mãn hạ Vu-lan? Lá rơi đâu bởi thu vàng, sương rưng mí mắt chẳng màng khổ vui. Nguồn xa thoáng mẹ con cười, núi xanh khắc hoạ dáng người cha yêu.

Con chẳng còn phân vân hoa hồng hoa trắng. Con chẳng còn băn khoăn nghĩa mẹ ân cha. Cha chẳng phải đã hiện hữu trong con từng tế bào máu thịt? Mẹ chẳng phải đã bước cùng con từng hơi thở nhiệm mầu? Con đi đâu, về đâu, con thấy chi, nghe gì bao chuyện. Tháng Bảy mưa ngâu dâng trào bao ước nguyện; Vu-lan mãn Hạ rưng rức nỗi niềm riêng. Con về tụng áng kinh thiêng, dưới từng con chữ một miền tri ân.

Nhớ đống xương khô ở thành Xá-vệ, thương hình ảnh Phật lạy giữa thiên thâu. Con quán niệm thật sâu, con nguyện cầu tha thiết. Hồ tâm ấn nguyệt, cảnh tịnh vàng thu. Cao xanh chiếu cố sa mù, một lần cho cả thiên thu nhiệm mầu.

Mùa Vu Lan PL. 2570
Sa-môn THÍCH NGUYÊN HIỀN

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.