Chỉ với một nụ cười
Nếu nói về hai chữ “TẠ ƠN” với những nguời mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều người khác…
Nếu nói về hai chữ “TẠ ƠN” với những nguời mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều người khác…
Người quân tử giữ mình ngay cả những lúc trong phòng tối không có ai. Phật Tử chúng ta giữ mình trong từng sát-na thời gian. Tội lỗi vốn không có gốc, vi phạm sai lầm là thường tình, không có gì xấu. Chỉ thực sự xấu khi biết sai lầm mà vẫn cứ làm, không biết xấu hổ là gì…
Tập sách nhỏ này xin ghi lại những điều mà chúng tôi đã học hỏi được khi đến sinh hoạt ở GĐPT và sau khi đọc cuốn sách “Tạng thư sinh tử”. Trước hết, tập sách như là một nhắc nhở cho chính bản thân mình: Muốn hết khổ thì phải hiểu rõ khổ là gì? vì sao mình khổ? làm thế nào để hết khổ?…
Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chỉ biết thế nào là dạy học kể từ khi cô được gặp em”…
Theo các bạn, đâu sẽ là việc quan trọng hơn? Tìm ra vaccine chữa bệnh sốt rét hay mang kết nối internet tới những người còn chẳng đủ ăn? Nếu như bạn nghĩ phổ cập internet toàn cầu là thiết yếu, đó là điều tốt, thế nhưng tôi không đồng tình với quan điểm này…
Loài người có thể chế tạo các siêu máy tính. Có thể đưa nhau lên sao Hỏa hoặc làm ra các tàu vũ trụ bay với vận tốc ánh sáng, nhưng một sự nghiệp có vẻ đơn giản như diệt chuột họ cũng không làm dứt điểm được, nếu như trong nhận thức của họ cứ mãi mãi tin và giao việc đó cho mỗi loài mèo…
Dạo gần đây, Nhân dân Việt Nam chúng ta đang phải tiếp nhận thêm một số khái niệm “yêu nước” mới. Đặc biệt, những khái niệm “yêu nước” mới này lại đến từ cửa miệng của quan chức cao cấp đầu ngành. Thường những lời nói đi ra từ cửa miệng của các quan chức đều mang tính “bị ngờ vực” cao, và được nhân dân soi rất kỹ…
Quan niệm Phật như vị thần linh chỉ coi việc ban phước, giáng họa. Vì vậy, người ta không ngại gặp Phật thì cúng, gặp thần thì lạy, gặp ma quỷ thì cầu xin. Bởi trên cương vị ban phước giáng họa, họ không phân biệt đâu trọng đâu khinh, miễn vị nào đem lại được những điều cầu nguyện của họ là linh thiêng, bằng không thì hết linh ứng. Hết linh ứng thì họ bỏ không theo nữa, dù Phật cũng thế…
Chùa là vùng đất an toàn cho chúng sanh cư trú; thế nên nhà chùa không cho phép bất cứ ai sử dụng vùng đất nhỏ bé nầy để nuôi dưỡng và thực hành những sách lược thế tục. Đất chùa nuôi dưỡng chí hướng phụng sự chúng sanh, vì hạnh phúc an lạc của chúng sanh chứ không phải trú khu để mưu cầu tranh bá đồ vương, tranh quyền đoạt lợi…
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: “Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !”…