Đại Tạng Kinh Nhập Môn – Phần 3: Kinh điển Nhật Bổn

Kể từ Thời đại Minh Trị, Nhật Bổn chịu nhiều ảnh hưởng của các học giả Tây phương, đồng thời họ cũng gia công nghiên cứu những kinh điển chính gốc. Những kinh sách nguyên bản bằng tiếng Pa-li văn và Phạn văn đã được dịch sang Nhật văn và phổ biến trong quảng đại quần chúng…

Đại Tạng Kinh Nhập Môn – Phần 2: Kinh điển Trung Hoa

Đặc điểm của Phật giáo Trung Hoa là vai trò quan trọng của việc phiên dịch kinh sách; nhiều vị Tăng sĩ nổi tiếng kiêm dịch giả như Cưu Ma La Thập (Kumarajiva), Chân Đế (Paramartha), Bất Không (Amoghavajra), Huyền Trang, v.v…, đã xuất hiện. Vì quý Ngài tinh thông tất cả ba ngành kinh, luật và luận của Đại Tạng Kinh nên được tôn xưng là “Tam Tạng Pháp Sư”…

Đại Tạng Kinh Nhập Môn – Phần 1: Kinh điển Ấn Độ

Thượng Tọa Bộ được truyền bá sang Tích Lan, Miến Điện, Thái Lan và những xứ khác trong vùng Đông Nam Á. Bộ kinh này được gọi là “Pa-li Văn Đại Tạng Kinh” gồm ba phần Kinh, Luật và Luận. Tạng kinh tiếng Pa-li này đã được các học giả Tây phương chú ý tới, khi họ bắt đầu nghiên cứu về Phật giáo…

Đại Tạng Kinh Nhập Môn: Nguồn gốc Đại Tạng Kinh

Lúc đầu, kinh điển Phật giáo gồm hai bộ chính là “Kinh” và “Luật”. “Kinh” ghi lại giáo lý của Đức Phật, “Luật” là những giới luật mà Đức Phật đã chế định cho hàng Tăng nhân tu hành tại các tự viện. Về sau này có thêm những lời chú giải về kinh và luật đó, và được gọi chung là “Luận”. Kết quả là có 3 bộ sách gồm Kinh, Luật và Luận, tức là “Tam Tạng” (Tripitaka).

Nguồn gốc Đại Tạng Kinh

Sau 45 năm thuyết pháp, những lời giảng daỵ của Đức Phật không những không bị quên lãng, thất lạc mà còn được lưu giữ, truyền bá mãi đến ngày nay, làm nền tảng cho một nền văn hóa vĩ đại với những đặc thù về mỹ thuật, kiến trúc, điêu khắc, hội họa, văn học, triết học, v.v… và trở thành nguồn sống và niềm hy vọng của nhân loại trên khắp thế giới…