Pháp bảo vô thượng
Trên thế gian này, bảo vật là bảy báu như vàng, bạc, trân châu v.v… Bảo vật xuất thế gian là Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng còn gọi là tự tánh Tam Bảo, mỗi người đều có đủ, không ai chẳng có chơn tâm bản tánh…
Trên thế gian này, bảo vật là bảy báu như vàng, bạc, trân châu v.v… Bảo vật xuất thế gian là Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Phật, Pháp, Tăng còn gọi là tự tánh Tam Bảo, mỗi người đều có đủ, không ai chẳng có chơn tâm bản tánh…
Trong thiền môn, không chấp ngữ ngôn văn tự, nghĩa là chỉ thẳng bản tâm, kiến tánh thành Phật. Nhưng nếu bỏ ngữ ngôn văn tự làm sao chỉ thẳng bản tâm, kiến tánh thành Phật?…
Họ có phép thuật, phép thuật có giới hạn, có lúc phải hết; còn ta không phép thuật, không có nghĩa là không giới hạn không cùng tận. Sự quan hệ giữa có và không là bất biến ứng với vạn biến…
Đối với con mắt của thiền giả, sanh tử như trở về nhà. Nhưng Thiền Sư Động Sơn vẫn còn sống, cho nên nói thiền tăng Năng Nhẫn sánh với ông ta chậm hơn ba năm. Chỗ này Thiền Sư Động Sơn rõ biết được pháp thân không sanh, không tử vậy…
Chúng ta sống trên thế gian lúc nào cũng dao động, không có một phút giây yên tĩnh, chính khi ngủ mà ý thức cũng hoạt động. Cảnh giới yên tĩnh mới là rộng lớn, bình đẳng; cuộc sống yên tĩnh mới thật là an nhiên.
Phương pháp ngồi thiền có thể thông đạt Phật đạo, nhưng không phải là mục đích. Nếu trâu kéo xe không đi, đánh trâu mới phải chứ, còn xe đâu quan hệ gì. Tham thiền ngộ đạo dụng tâm mới phải, không dính dáng đến thân tướng…
Tu thân thì không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, tu miệng thì không nói dối, không nói lời thêu dệt, không nói hai lưỡi, không nói lời độc ác, tu ý thì không tham, không sân, không tà kiến…
Băng lạnh có dày cách mấy, khi mặt trời lên cũng tan ra; cơm rau nguội lạnh, khi hâm lên thì nóng; vợ chồng có duyên sống chung nhau nên làm mặt trời sưởi ấm cho người khác, làm củi lửa để ấm lòng kẻ chung quanh…
Chúng sanh cho dục lạc là thật, còn Đức Phật cho dục lạc là giả; chúng sanh cho Phật tánh chơn như là không, Đức Phật cho là có. Cho nên pháp thế gian chớ đem tin và không tin làm chuẩn…
Trong xã hội ngày nay, chúng ta khi mới gặp nhau thường nói: “Đã lâu nghe nổi tiếng”. Thật ra chỉ nghe như thế, đó là người quý lỗ tai mà khinh con mắt. Thấy mặt không bằng nghe danh, nghe danh không bằng sau khi chết nói tốt, đó là người căn tánh hạ liệt…