Ý Tổ Sư từ Tây sang

Dùng hương bản đánh người, đó là đem thiền trao cho, cho nên hương bản chính là ý Tổ Sư từ Tây sang rồi. Dùng bồ đoàn đánh, bồ đoàn là vật để lễ bái, đó là dùng tâm phàm để tiếp xúc tâm Phật, cho nên bồ đoàn cũng nói lên ý Tổ Sư từ Tây sang rồi…

Đến hỏi ông ấy

Thiền Sư Kính Sơn là một trong những vị cổ đức chứng ngộ thiền rất cao, nhưng Ngài thiếu phương tiện quán cơ khải phát người học. Qua tiếng hét của Thiền Sư Lâm Tế, quả thật có đủ công lực phấn phát kẻ điếc người mù…

Không có miệng để thuyết pháp

Đạo Niệm thọ giới hơn mười năm mà không biết trọng pháp. Thiền Sư Thạch Thê điểm phá cho ông, mây mù trong tâm bao nhiêu năm nay đều tan biến. Đó mới gọi là thiền thoại nhập tâm…

Đầu cọp sừng dài

    ĐẦU CỌP SỪNG DÀI Có lần Thiền Sư Hoàng Bá đến nhà bếp, thấy điển tọa (phụ trách nấu cơm) bèn hỏi: – Ông đang làm gì? Điển tọa đáp: – Con đang nấu cơm. – Mỗi ngày nấu bao nhiêu gạo? – Mỗi ngày ăn ba lần, khoảng hai thạch rưỡi. – Ăn nhiều quá vậy? – Con còn lo không đủ ăn đó. Hoàng Bá nghe lời nói này, thuận tay đánh điển tọa hai tát. Điển tọa bèn đem chuyện…

Biến và bất biến

Tất cả các pháp thế gian đều là sanh diệt thay đổi, còn pháp tánh thì không thể thay đổi. Chẳng hạn như thế giới thì có thành, trụ, hoại, không; con người có sanh, già, bệnh, chết; tâm có sanh, trụ, dị, diệt…

Tiếng rống sư tử trên tảng đá

Hy Thiên nói “Ai trói buộc?” Té ra mình trói buộc mình. Ai làm mình ô nhiễm, chính mình làm ô nhiễm mình. Ai làm mình sanh tử cũng là mình làm cho mình chìm trong biển khổ sanh tử, hoàn toàn không do ai tạo ra cả…

Một chữ quên rất khó

Thiền giả muốn siêu việt đối đãi chỉ cần một chữ quên, quên mình, quên người, quên tình, quên cảnh, quên phải, quên quấy, quên có, quên không. Từ xưa đến nay một chữ quên này rất khó mà thực hành…

Chỗ ở của mình

Thiền Sư Triệu Châu một đời sống lang thang rày đây mai đó, yên theo phận mình, tùy duyên vui vẻ sinh hoạt với mọi người, nơi nào cũng là nhà. Một đời làm tăng hành cước, đến tám mươi tuổi mà vẫn còn hành cước…

Nặng bao nhiêu?

Trước khi tham thiền thấy núi là núi, thấy sông là sông; khi tham thiền, thấy núi không phải núi, thấy sông không phải sông; sau khi tham thiền, thấy núi vẫn là núi, thấy sông vẫn là sông…