Thấy và không thấy
Thiền giả có giác ngộ hay không? Hãy thí nghiệm qua mới biết được. Vừa mở miệng liền biết ngộ hay không ngộ. Ngộ và không ngộ, Thiền Sư khám phá biết liền…
Thiền giả có giác ngộ hay không? Hãy thí nghiệm qua mới biết được. Vừa mở miệng liền biết ngộ hay không ngộ. Ngộ và không ngộ, Thiền Sư khám phá biết liền…
Thiền Sư dùng xâu chuỗi giơ lên để khai thị; Phật, Nho chỉ là một, ngày đêm trăm lẻ tám chỉ cho thời gian không có nhiều, chớ có đem Phật, Nho mà tranh luận. Đạo Phật, đạo Nho cùng nhau nắm tay thôi…
Thiền tuy không phải văn tự tri giải, chủ trương chặt đứt đường ngôn ngữ, nhưng thông qua văn tự tri giải mà nắm được cốt tủy chân thật của chỗ không thể nói. Chỉ có vượt khỏi chấp trước tri thức kiến giải mới tìm được hạt châu, thể hội được thiền vị…
Cái lưỡi biết nói năng, một lời có thể làm hưng nước, cũng có thể làm mất nước, đó là biết hay không biết vận dụng cái lưỡi thôi. Có người dùng cái lưỡi tạo tội nghiệp. Có người cái lưỡi dịu dàng như hoa sen, có người nói bậy như gai góc…
Triệu Châu chẳng phải keo kiệt không cho gậy, chỉ là không muốn tú tài cãi bướng xin gậy. Nhất là cho tú tài một tát: “Ta đánh ông như không đánh”. Đó là cảnh cáo người học thiền mà không ngộ thiền…
Thế nào là Đầu Tử? Dầu! Dầu! Củi, gạo, dầu, muối là chỗ thân thiết trong cuộc sống hàng ngày, đó chính là pháp mạch chính yếu của thiền sư Đầu Tử…
TỘI CỦA AI? Có một vị cư sĩ đi tản bộ bên bờ sông, thấy một thuyền phu đẩy chiếc thuyền trên bãi xuống nước, chuẩn bị chở khách qua sông. Lúc ấy có một thiền sư đi qua, cư sĩ bèn bước tới hỏi: – Thưa Thiền Sư, vừa rồi thuyền phu đẩy thuyền rời bến khiến cho loài cua, tôm, ốc trên bãi bị đè chết vô số. Vậy là tội của khách hay tội người chèo? Thiền sư không cần…
Thiền Sư Trí Nhàn nói kệ “Nghèo không có đất cắm dùi”, đó là Như Lai Thiền không chấp một vật. Sau đó nói “Chớp mắt thấy y” đó là Tổ Sư Thiền hoạt bát, nhướng mày chớp mắt đều là Thiền…
Bổn phận là nhận bản tánh thanh tịnh, an trụ thân tâm, từ bi nhẫn nại, phát tâm làm việc thiền phong. Trong sinh hoạt của thiền giả, chỗ nào cũng là thiền, ăn cơm, ngủ nghỉ, đi đứng nằm ngồi, bửa củi, gánh nước, không việc gì chẳng phải thiền…
Tu hành rất kỵ bỏ gốc theo ngọn. Kinh là giấy in, chơn tâm mới là pháp, vì sao không nhìn lại tâm mình mà chỉ biết “ngửi mùi”, “đón gió” của kinh sách mà tin rằng sẽ được tiêu trừ được tai ách, tăng trưởng trí tuệ?!…